Reatimes.vn
CƠ QUAN NGÔN LUẬN CỦA HIỆP HỘI BĐS VIỆT NAM

author Nhà văn Văn Công Hùng

Tản mạn mùa dịch

Tôi thích cách dùng từ đón nhận hơn là chống. Đón nhận là có chống nhưng cũng có cả tìm cách chung sống. Nó như máu người phải có cả hồng cầu và bạch cầu ấy, nó tương hỗ nhau, để tồn tại.

img
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Từ một việc, tưởng như là rất nhỏ

      Tôi may mắn được chơi với một số lãnh đạo rất tốt. Họ lăn lộn, họ thực sự vì dân, nửa đêm dân gọi cũng vẫn có mặt. Họ hiểu dân và không... sợ dân. Cái gì có lợi cho dân thì làm...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện nhặt ở Thái Lan

      Ở đấy vẫn còn 3 liệt sĩ của chúng ta. Cái sân bay ấy, giờ nó mênh mông choáng ngợp. Và cái phố giò chả vẫn nườm nượp người vào mua...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Xe chạy trên đường

      Và té ra, cái câu mà nhiều người hay nói: Giờ mỗi lần ra đường là như một lần ra trận, nó có lý do của nó.
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Những quả khế tuổi thơ

      Sau này, khế mỹ miều khi vào thơ Đỗ Trung Quân và Giáp Văn Thạch phổ nhạc, trở thành... quê hương. Cái màu tím nức nở của hoa khế cũng khiến biết bao kẻ tha hương rưng rưng mỗi khi bắt gặp ở đâu đó...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện... nước mắm và hôn

      Tôi vừa có một chuyến đi... về nguồn nước mắm. Vâng, gọi đúng là “về nguồn”, bởi nơi tôi “về” là Phan Thiết, cái nôi của nước mắm Việt Nam.
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Chủ nghĩa cá nhân hoang dã

      Chúng ta đã trang bị cho công dân khá tốt các kiến thức hiện đại (cứ nhìn bây giờ người ta ngồi với nhau tâm sự nhưng từng người đều chúi mặt vào cái điện thoại trước mặt thì biết), nhưng cái phông văn hóa, cái lòng tự trọng, nhân cách của từng con người thì chúng ta chưa kịp trang bị. Cái mà đang phát triển lại là, tính hoang dã, cái tôi tự cao tự đại, thói chỉ biết mình, sống tận cùng... cho mình.
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Mùa nhân sinh

      Và Dã quỳ ấy, cho đến khi tàn vẫn còn dâng cho con người cái đẹp, cả cái đẹp hình thể và cái đẹp tinh thần, cả cái sự dâng hiến và hy sinh cho đến cuối đời. Đời quỳ như ngắn như dài, sắc quỳ như mơ như thực, dáng quỳ như lơi lả như đoan nghiêm, và như một lời nhắn với bạn phương xa rằng: Vẫn còn đó những rạo rực đam mê của cái thuở lần đầu gặp quỳ, thấy quỳ, ngẩn ngơ trước nó để rồi bàng hoàng mê đắm...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Đàn ông sợ gì?

      Đời này, đàn ông không sợ vợ mới lạ. Bình đẳng rồi nhé, tôi cho con bú thì ông giặt đồ nhé, đừng có tí tởn nhá, cưỡng lại hả, nhẹ thì bạo hành như bao nhiêu vụ báo chí đã đăng, thậm chí là cắt, xẻo, nặng hơn thì "cúp" vài thứ, mặt cứ sưng lên, hoặc thút thít khóc, hoặc ra đầu ngõ nằm giãy đành đạch la làng la nước... Nào, có sợ không? Có gã nhìn trước nhìn sau rồi nói thầm: Cọp còn sợ, beo còn sợ, huống gì... vợ.
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Cà phê nghĩ vặt

      Nhiều khách du lịch lên Gia Lai nói với tôi, thích nhất không khí cà phê ở đây. Nên dẫu nhiều bác nhà văn bạn tôi, từ phía Bắc vào, cầm ly cà phê cho thật nhiều đường vào, ực một phát, rồi chép miệng, ngọt quá, nhưng khi về vẫn thư điện tử hoặc lên facebook khoe đêm cà phê Pleiku tuyệt vời...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Tết đã đi qua

      Mùng 4 Tết, tôi xách xe chạy xuống thị xã An Khê dự cái lễ Tây Sơn, mấy lần bị xe máy tạt đầu, đại loại nó chạy bên phải mình, èo phát, không cần xi nhan, rồ lên trước đầu xe mình, èo phát nữa, một cú rẽ trái rất ngọt sát đầu xe mình. Có hiền đến mấy cũng phải... văng tục phát, dù mình văng thì mình nghe...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện Lê Bá Dương

      Chiều ngày 27 tháng 7 năm 1987, sau khi thả hoa cho đồng đội, anh ngồi lặng trên bờ sông ngắm những chiếc thuyền nặng nề ngược dòng Thạch Hãn. Thanh bình quá thể, vô tư quá thể, nhưng ai biết, ai nhớ, dưới đáy sông kia còn bao nhiêu đồng đội của anh đang nằm lặng lẽ. Bất chợt những câu thơ vụt hiện ra...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện giáo sư

      Tôi có vinh dự biết một số giáo sư, phó giáo sư, buồn cười lắm, chí ít là cũng... không khác với mình bao nhiêu. Thì như đã nói, hồi sau bảy lăm ấy, thấy rất nhiều bác giáo viên ở phía Nam được gọi giáo sư có sao đâu, ai cũng biết các bác ấy hết, bởi phân biệt rất rõ giáo sư dạy cấp 3, dạy đại học, chả ai trơ trẽn nhận vơ cả. Bởi hiện nay ta cứ phong như phong chức nên nhiều bác cố sống cố chết chạy như các loại chạy đang tấp nập hiện nay...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Miếng giò thủ trong tết

      Giờ làm giò, bói không ra tí mỡ, phải trộn tí bì vào cho nó kết, chứ lổn nhổn toàn lưỡi, tai, mũi, mộc nhĩ và quan trọng là, không phải dùng chân bó giò nữa, mà có cái máy. Chỉ việc vặn xuống, nó ép cho kỳ... tan xương nát thịt luôn. Nên cái giò mà bó bằng mo cau nẹp gỗ nó dẹt hình e líp, còn giò giờ thì nó tròn vo bởi có cái ống làm cữ...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện lũ

      Chúng ta cái gì cũng chống, chống bão, chống lũ, chống lụt... mà không biết rằng, chả bao giờ chống được tự nhiên cả. Nhà có vững đến mấy, bão cấp 12, 13 cũng bay veo veo như lá tre. Công trình có vĩnh cửu đến mấy, gặp sóng thần như Indonesia vừa rồi, Nhật Bản dạo nọ, cũng tan như cát. Chỉ có cách sống chung với nó, nương theo nó, hòa thuận với nó...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Miếng giữa làng

      Ở ngay sân bay, là nơi có thể nói là văn minh hơn vài nơi khác, bởi phải đông tiền mới có thể bay, và có điều kiện mới bay, ta vẫn thấy các trường hợp, một gã giày đen, áo trong quần, vét khoác ngoài, xách cặp và... chen ngang hoặc tiến thẳng vào quầy bỏ qua giai đoạn xếp hàng. Hoặc một mệnh phụ váy đùi thẳng tắp, thơm nhưng nhức từ tóc đến mắt cá chân, túi hàng hiệu, áo lót quần lót hàng hiệu (cố tình lộ ra) nhưng hùng hục chen ngang để... khoe đẳng cấp.
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Nhân chuyện Vũ "nhôm"

      Nó nói trên trời dưới đất khiến tôi ngượng chín người. Có chi tiết là nó cứ căn vặn ông T là nhớ nó không, nhớ bà Hoài bà An nào đó không? Ông kia cứ ớ ra. Rồi nó rủ mấy người khách kia đi Lào với nó, chuyên cơ đang chờ. Ông T bỏ về trước, tôi cũng nháy nó về. Ra kêu tắc xi, nó bảo, đưa anh về nhà rồi em ra sân bay, trễ một tiếng rồi, máy bay nổ máy nãy giờ rồi...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Lẩn mẩn xì gà...

      Bạn gái muốn lấy lòng bạn trai, lâu lâu lại dúi cho mấy điếu thuốc, có bạn giấu trong... ngực nữa. Thì giấu thuốc trong ngực với lăn trên đùi non có khác mấy gì nhau. Tôi cũng dăm lần được nhận những điếu thuốc từ... ngực như thế. Gặp nhau bạn ấy ý tứ nghiêng người rồi... nhón tay lấy thuốc. Trời ơi, điếu thuốc ấy được giữ đến cả tháng mới hút...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Rau má...

      Giờ khắp nơi người ta trồng rau má để bán, tốt um xanh mướt. Lại nhớ bài hát chế ngày nào: "Ước mơ của người Thanh Hóa, lá rau má to bằng lá sen". Giờ nó to cho thật thì lại đi tìm rau má lá nhỏ để ăn. Đất cằn, rau má mới ngon. Rau má đất cằn nó mới có loại củ như đầu đũa, lá như cái cúc áo, thân dài vừa phải, ăn vừa bùi vừa chát vừa ngọt vừa... rau má.
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Nhớ một thời mực tím...

      Cũng chả biết cách gì hay hơn. Nhưng giờ, có khi ngồi ăn cơm với nhau, bốn người bốn cái điện thoại, và, thay vì nói chuyện trực tiếp với nhau, người ta có thể... nhắn tin. Tất nhiên khi đã nhắn tin thì không phải là nói chuyện nữa, mà là chỉ những câu lệnh đơn giản, tiện thì có tiện nhưng mà cứ thấy thiếu thiếu cái gì?
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Ký ức mắm tép

      Cái giống mắm tép ăn vào mùa đông nó... phải đạo lắm. Đỏ rừng rực, thơm ngút ngát, chua lê phê, ngọt ngùn ngụt, tê lưỡi tê môi, tê sạch các "cơ quan đoàn thể"... Ăn kèm nó là thịt ba chỉ, rau sống, hành chẻ...
Đọc nhiều
  • Thư viết cho tháng 7

    Tiếng Việt của chúng ta vừa phong phú, vừa đẹp, vừa sang trọng, nhưng lại cũng hết sức đa nghĩa. Học và hiểu cho nó hết cũng cả đời người.

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Có phải căn bệnh không thì chưa dám nói, nhưng quả là, đang có một hội chứng to, đông, nhiều... mà người ta đương khuyến khích, ấy là kỷ lục.

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Xưa kia có một người phụ nữ họ Rơ chom sinh con. Người phụ nữ này giặt và phơi váy của mình lên bờ giậu. Một con bò đi qua, đã nhai chiếc váy này. Vì vậy người mẹ đã đặt họ cho con là “Rơ mô” (nghĩa là con bò).

    img

TOP