Reatimes.vn

CƠ QUAN NGÔN LUẬN CỦA HIỆP HỘI BĐS VIỆT NAM

author Nhà văn Tạ Duy Anh

Thứ không mua được bằng tiền

Nhưng chỗ của ông ở đâu bây giờ. Học không hay, cày không biết trong khi cái bằng chứng nhận người tử tế còn khó gấp ngàn lần những cái bằng ông đang có.

img
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Cứ để dân giầu đi đã

      Chúng ta đã có bài học thất bại trong việc thu phí xe máy! Hiện tại chúng ta vẫn không sao huy động nổi số vàng nhàn rỗi trong dân, ước tính đến cả chục tỷ USD? Điều đó nói lên rằng, ngay cả trong kinh doanh, quản lý kinh doanh, huy động nguồn lực cũng cần phải tính đến yếu tố truyền thống. Truyền thống kinh doanh của người Việt, thể hiện rõ nét nhất chính là ở quy mô kinh tế hộ gia đình...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Đèn tuổi thơ

      Ngần ấy năm tôi lưu lạc trong cao ngạo, trong mù mịt thời gian, trong đủ thứ mơ mộng hão huyền và trong cả sự vô minh của lý trí... đến nỗi ngay một mảnh hình bóng xưa cũng không còn. Cho đến một ngày tôi bỗng nhớ ra vẫn còn đom đóm, những vì tinh tú của tuổi thơ. Thật may là còn có đom đóm, ngần ấy năm, vẫn giữ cho tôi nguyên vẹn kho báu.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Mưa dầm

      Mưa dầm thành ký ức, thành kỷ niệm ngọt ngào, thành nỗi thương nhớ khôn nguôi... từ bao giờ trong ký ức tôi? Giờ đây, mỗi khi nằm nghe mưa trong đêm, tôi như vẫn còn thảng thốt, bật lên câu hỏi: "Giờ này liệu còn có ai đó chưa trở về nhà?"
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Nếp cái hoa vàng

      Cái gì thơm ngon, ngà ngọc ở đời cũng đòi một sự biệt sinh, biệt dưỡng như vậy. Bởi vì nếp cái hoa vàng đúng là ngọc thực, là xạ thực, là vật để dâng cúng linh thiêng, do trời ban cho từng vùng đất...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Cá nướng vũ trụ

      Tôi theo anh trở lại chỗ nướng cá. Thận trọng gạt bỏ lớp tro còn nóng, anh cạy xung quanh chảo rồi nhấc nhanh ra. Trước mắt tôi là những khúc cá quắt lại chút ít, mặt khô đanh, hơi nháng vàng. Bên dưới, lớp cỏ tranh chỉ nhuốm hơi nóng săn lại chứ không cháy. Một mùi thơm tứa nước miếng bốc lên. Mùi cá rõ nhất. Nhưng quyện theo là mùi cỏ và xa xôi một chút nồng nồng hương đất, đặc biệt dễ chịu. Bạn tôi lượm cá lên âu rồi bê vào...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Hoa bưởi

      Suốt cả một thời bé con tôi luôn tin rằng trong mỗi bông hoa bưởi có một nàng tiên bé xíu, diện bộ cánh vàng rực. Chị hàng xóm của tôi trở thành thiếu nữ cũng nhờ những chùm hoa tôi vẫn hái cho chị. Chị đem về đặt nơi đầu giường để “đêm đêm chàng hoàng tử của chị theo mùi hương tìm đến”.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Khi mùa xuân trở về

      Cây bàng đang ủ rũ suốt mùa đông bỗng râm ran cựa mình. Cái vỏ sù sì trở nên chật chội, đáng ghét, không thể chịu được. Hàng vạn chiếc búp xinh xinh đồng loạt nhú ra từ khắp các cành bàng khẳng khiu tưởng không còn sức sống. Cũng là lúc từng đàn chim ở đâu tìm về như có cuộc hẹn hò từ kiếp trước. Chúng tha rác sửa sang lại tổ, ríu rít trò chuyện...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Ô nhà tôi to lắm…

      Người đàn bà ấy đã hồn nhiên, tự tin, tự hào và cực kì tự phụ trả lời các phóng viên (mà bà biết rất rõ sự nguy hiểm của họ) như vậy. Nó to đến nỗi ngay cả Truyền hình quốc gia cũng chả là con muỗi gì! Có giỏi thì các vị cứ đưa lên, để mà xem với nhau chứ đây chả có gì phải “xoắn”. Nếu diễn giải ra thì câu trả lời của bà chủ cơ sở nọ sẽ là như vậy.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Việc nhỏ, lợi lớn, nên làm

      Sau mỗi vụ, báo chí rầm rộ đưa tin. Nếu vụ việc phải ra tòa, thì mọi người mới có cơ hội biết lý do của “thảm kịch”. Nhưng phần lớn sau đó… đều im như thóc. Trong khi thứ mà mọi người chờ đợi nhất là nguyên nhân chính xác của vụ tai nạn, thì hầu như chả ai làm rõ. Có nhiều lý do, trong đó chắc chắn có việc thỏa thuận giữa người gây tai nạn với nạn nhân, giữa bị cáo với quan tòa… để vụ việc không quá đi vào chi tiết, giữ chút thể diện(?).
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Qua Hạ Long, cứ thấy lo lo

      Cái gì đẹp, cái gì lộng lẫy, cái gì là của độc, cũng thường mong manh, dễ biến mất, đôi khi chỉ vì một vài ứng xử vô tình nhưng thô bạo. Ví thử ngày nào đó, vì muôn vàn lý do, Hạ Long biến mất, hoặc xác thì vẫn đấy nhưng hồn không còn, thì điều kinh khủng nào sẽ xảy ra? Tôi chỉ dám nghĩ đến đó thì dừng lại...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Sở kiến hành

      Về phần mình, tôi thấy không vô cớ mà người dân nổi giận. Đừng ai vội quy chụp cho họ bị thế lực nào đó giật dây, mà hãy tìm hiểu cho đến cùng chỗ nào sai, chỗ nào đúng. Việc này đâu có quá khó, khi chỉ cần hỏi như chính người dân đang hỏi: Vì sao thu tiền hoàn vốn, mà lại đặt trạm trên con đường chẳng liên quan gì?
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Luật là luật

      Khi người Philipinnes quyết định phá tan những chiếc xe ô tô buôn lậu cực đắt tiền rồi chiếu công khai trên truyền hình, có nhiều người của ta bảo, chính quyền Philipinnes lãng phí, sao không bán rồi lấy tiền xung công. Họ quên rằng, để người dân chấp hành luật, phải mất nhiều gấp trăm gấp ngàn lần số tiền bán thanh lý những chiếc xe đó và vì hành động ấy mà luật bị coi nhờn.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Chuyện chiếc hố ga

      Trước kia dân gian đời mới có câu “Ra đường sợ nhất cái đinh gỉ!”. Là vì hồi đó giày dép còn hiếm, toàn đồ gia công mỏng như giấy, dẫm vào cái gai cũng thủng, nữa là cái đinh gỉ! Ngày nay, đinh gỉ vẫn thuộc diện đáng sợ nhưng... không sợ bằng đang đi bỗng thấy cái xe ba bánh lù lù lao ngược lại, bất chấp đường to nhỏ, bất chấp có biển cấm. Tưởng đến thế đã là kinh, nào ngờ...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Nhớ khói

      Kỳ lạ thay là cái mùi khói rạ héo tháng mười! Nó thơm mùi mật cháy, có lẽ từ những gốc lúa tươi còn sót lại. Nó đặc quánh như có thể vốc, bỏ vào túi hoặc kéo dài ra được. Nó theo gió lan ra khắp cánh đồng. Nó xộc vào mũi bất cứ ai giờ ấy còn lại chưa về nhà và khiêu khích con tì con vị của họ. Giữa cánh đồng chỉ có chân rạ, gió hoang và một ngày sắp tắt, thì khói trở thành bạn tri âm, thành niềm an ủi...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Khi sự trong lành bỏ ta ra đi

      Cho đến một ngày, chim ngói hoàn toàn vắng bóng trên cánh đồng bãi quê tôi. Chúng bỏ đi hay biến mất, chỉ có trời mới biết. Trong tâm hồn của những đứa trẻ một thời gắn bó với thiên nhiên trong lành như tôi, luôn khắc khoải câu hỏi: "Bọn chim ngói từng là bạn của chúng tôi bỏ đi đâu?"...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Thói xấu dân tộc

      Nếu bạn hay ra nước ngoài, tôi tin bạn sẽ đồng ý với tôi rằng, người Việt đi đến đâu cũng để lại dấu vết đậm nét nhất về thói thiếu kỉ luật. Thay vì xếp hàng thì họ chen ngang; thay vì im lặng thì họ nói át cả tiếng người bên cạnh, thay vì chờ đèn đỏ, đi bộ qua giải phân cách thì họ tùy tiện băng qua đường ở bất cứ đâu; thay vì vứt rác, đầu mẩu thuốc vào nơi quy định, họ ném toẹt ngay xuống chân mình; thay vì tuần tự lấy đồ ăn trong các bữa tự chọn, họ lăng xăng cắt ngang mặt người khác…
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Lại nói chuyện hiền tài

      Một chuyên gia giỏi đến đâu chăng nữa cũng thua xa mọi mặt một quan chức, đôi khi tiến thân bằng nịnh nọt, bằng sự trung thành giả vờ, bằng đủ các mánh khóe rẻ tiền... Nếu cứ kiên định ở vị trí chuyên gia, anh ta hầu như cũng là kẻ vô danh, chẳng có bất cứ vai trò gì. Tiếng nói của anh ta chả có mấy ai nghe. Thậm chí nhiều phen, tài đi kèm với tai hoạ...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Tư duy đường làng

      Tư duy kém thì đành phải trả giá. Nhưng việc của tôi, quá lắm chỉ mình tôi chịu thiệt, trở thành trò cười nếu có ai đó biết. Nhưng với lối tư duy “đường làng suy ra đường cao tốc” mà lại làm lãnh đạo, lại có quyền định đoạt những vấn đề lớn của cộng đồng, thì không chỉ gây cười, mà chắc chắn còn gây thảm họa.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Khi học trò nói xấu thầy sau lưng

      Yêu được tha nhân mới là tình yêu lớn. Dạy nó để mai này nó quăng thân vào cuộc đời không bị gió bão quật ngã. Nó lớn lên, hạnh phúc chất ngất chân trời góc bể, chả cần nhớ đến thầy. Nhưng khi nó thất bại, lê lết trở về, nhiều đứa tìm đến thầy mong được chỉ bảo tiếp. Đã làm thầy thì không được chấp nê học trò. Vì thế, kể cả khi nó bạc, vẫn phải tận tâm khuyên bảo nó điều hơn lẽ thiệt, chỉ cho nó những việc khôn ngoan cần làm.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Sổ hộ khẩu

      Một thứ giấy tờ là sản phẩm của thời cách nay nửa thế kỉ mọi thao tác đều thủ công; một thứ giấy tờ trên thực tế không giúp nhiều cho việc quản lý công dân về thực chất; một thứ giấy tờ tạo ra sự bất bình đẳng về quyền cư trú tự do của công dân, tạo ra sự phân biệt về quyền lợi, làm hao tổn biết bao là sức lực, thời gian và của cải xã hội… thì liệu có còn nên để nó tồn tại trong thời buổi 4.0?
Đọc nhiều
  • Thư viết cho tháng 7

    Chỉ cần bỏ ra một phút thôi, mười giây thôi, chỉ cần nghĩ đến cháu bé vài giây thôi, cái sinh linh bé bỏng và vô tội ấy đã không chết một cách oan uổng.

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Nhưng chỗ của ông ở đâu bây giờ. Học không hay, cày không biết trong khi cái bằng chứng nhận người tử tế còn khó gấp ngàn lần những cái bằng ông đang có.

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Đánh giá tầm vóc trí tuệ một cán bộ không hề khó. Chẳng hạn, theo tôi, một cán bộ giỏi trước hết phải là người có lương tâm, có tầm nhìn xa, có tư duy tốt, rồi mới đến những thứ khác...

    img

TOP