Reatimes.vn
CƠ QUAN NGÔN LUẬN CỦA HIỆP HỘI BĐS VIỆT NAM

author Nhà văn Tạ Duy Anh

Bao giờ chúng ta mới trưởng thành?

Mỗi dân tộc, mỗi nền văn hóa có những nét đẹp, nét độc đáo riêng. Nhưng cái nền chung vững chắc bất di bất dịch của nó thì nhất định phải là nếp sống văn minh.

img
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Học nói thật

      Không học nói thật, không thể nói thật, không dám nói thật, không muốn nói thật, không tội gì mà nói thật… là những bậc thang sẽ dẫn tất cả chúng ta một lèo cắm mặt bước xuống địa ngục!
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Cối giã gạo

      Giờ đây, ngay cả ở nông thôn, thử hỏi mười đứa trẻ mới lớn về cối giã gạo, cam đoan sẽ có tới chín đứa không biết nó là thứ gì. Thế mới biết thời cuộc xoay trở thật khó đoán, cũng như đời sống luôn là vô thường vậy.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Thứ không mua được bằng tiền

      Nhưng chỗ của ông ở đâu bây giờ. Học không hay, cày không biết trong khi cái bằng chứng nhận người tử tế còn khó gấp ngàn lần những cái bằng ông đang có.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Chỉ xin một cái ngoặc đơn

      Chỉ một cái ngoặc đơn và vài chữ thôi, nhưng hàng vạn người được nạp thêm kiến thức về đất nước, để thêm một lần có cơ hội suy tư về vùng đất mình đi qua, thêm một lần gợi nhớ những kiến thức khác...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Ẩn họa

      Một đời sống văn hóa chỉ bao gồm những âm thanh điếc tai và những cặp mắt dán chặt vào màn hình, thể nào cũng ẩn sẵn trong đó những tai họa.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      "Tiền chùa"

      Hóa ra, hơn cả một từ, “tiền chùa” đã đạt tới là một khái niệm ám chỉ sự tàn phá. Câu hỏi đặt ra là bao giờ thì sự tàn phá ấy mới dừng lại?
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Cán bộ có cần phải đa năng?

      Dường như với ai đó, bất kỳ ai đó có chí làm cán bộ, thì nghề nghiệp chuyên môn – thứ cho anh ta giá trị thực để định danh, định vị, định giá trị của anh ta – luôn chỉ là phương tiện nhất thời giúp anh ta quá độ đến một vị trí khác.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Khi tiền nhảy tót lên ngôi đầu

      Chỉ cần bỏ ra một phút thôi, mười giây thôi, chỉ cần nghĩ đến cháu bé vài giây thôi, cái sinh linh bé bỏng và vô tội ấy đã không chết một cách oan uổng.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Người dân mới là ông chủ

      Đã đến lúc các nhân viên trong bộ máy hành chính phải luôn ý thức họ chỉ là người làm thuê. Nếu họ phục vụ không tốt... ông chủ nhân dân sẽ chuyển sang thuê người khác, tức là họ sẽ mất việc...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Chả lẽ từ chức cũng không có quyền

      Thay vì phê phán ông Đoàn Ngọc Hải, kể cả biết rằng trong cách hành xử của ông ta có chút phản ứng mang tính tự ái cá nhân, thì vẫn cần biểu dương ông ấy, nên coi đó là tấm gương cho người khác.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Gốc của tốt đẹp

      Thương người như thể thương thân, lá lành đùm lá rách, nhường nhịn người già, trẻ nhỏ… chỉ có thể được thực hiện bằng ứng xử văn hóa, bởi vì không ai có quyền bắt người khác phải làm như vậy...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Thả lờ

      Với bọn cá lãng tử, nghệ sĩ... thì cái lâu đài nguy nga ấy trở thành nơi hò hẹn tình tự, để khoe tài sắc, run rẩy trước cái đẹp và đôi khi để thỏa mãn tò mò. Chúng mới thực sự là đối tượng của lờ...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Những câu hỏi không khó trả lời

      Nhà nước, các cơ quan chức năng đã thử bỏ công, rất ít thôi, chỉ để truy tận cùng, tại sao một thủ tục hành chính nào đó vẫn phiền toái? Chẳng hạn lấy ngay trường hợp thủ tục cho một khởi nghiệp?
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Cứ tưởng đang ở nước ngoài

      Rất nhiều người sung sướng ra mặt khi bảo nước ngoài người ta cũng ăn cắp; ở Mỹ cũng có chuyện chạy trường, chạy điểm; ở Đức cũng khối kẻ biến thái lạm dụng tình dục… chứ đâu chỉ Việt Nam.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Cuối cùng, vẫn là tình cố hương...

      Ngần ấy tâm sự, ngần ấy cay đắng, ông muốn lần cuối cùng chôn sâu nó xuống cùng với “mảnh đất chết tiệt”, bằng cách lìa xa nó.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Nghịch lý của phát triển

      Khi cả làng chỉ có vài nóc nhà ngói, ai cũng thèm một nếp nhà mái bằng. Giờ đây, nhà nhà đổ mái bằng, thì lại thấy nhớ thương một thời mái rơm mái rạ đẹp như tranh vẽ, nhớ thương những mảnh ao làng...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Không phải muộn, mà là quá muộn

      Tôi đã từng nói, đồ phế thải sẽ nuốt sống nông thôn của chúng ta, khiến một ngày nào đó làng quê biến mất. Giờ tôi chỉ xin cải chính: Túi ni lông chính là thủ phạm thực hiện điều đáng sợ đó.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Ốm, nằm nghĩ lan man

      Trời cho đất để trồng trọt, để sinh sôi, chứ không phải để làm vật thấm chất độc giết chết sự sống. Hãy giữ cho đất sạch và thơm, để những cây trồng trên đó không bị chết từ khi vừa cắm xuống...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Nhường

      Văn hóa ứng xử của chúng ta từng đủ lớn, đủ bền vững, đủ nhân văn... chính vì nó có cái tinh thần nhường làm hạt nhân.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Bàn góp chuyện mua điểm

      Tôi xin nói luôn, đây là lời nói dối kép, lời nói dối tăm tối nhất, được chính những người trong cuộc, dùng tiền, dùng quyền… mớm cho ai đó, nhằm mua lòng thương cảm của cộng đồng để dễ bề trốn tội.
Đọc nhiều
  • Thư viết cho tháng 7

    Cần phải khẳng định, tại những công trình sai trái đó, thì chính quyền “sai trước”. Cái sai của chính quyền nguy hại hơn cái sai của doanh nghiệp hay cá nhân.

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Gọi nhà ngang vì nó nằm vuông góc với nhà chính, ở phía mắt phải đưa ngang nhìn sang mỗi khi bước vào nhà chính hoặc mỗi khi từ nhà chính bước ra, có tính chất phụ...

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Hãy nghĩ đến những đứa trẻ thành mồ côi mà không biết vì đâu, hãy nghĩ đến an toàn của chính bản thân mình… để thôi hậm hực với các chế tài.

    img

TOP