Reatimes.vn
CƠ QUAN NGÔN LUẬN CỦA HIỆP HỘI BĐS VIỆT NAM

author Nhà văn Tạ Duy Anh

"Đập vách không xua được chuột đàn"

Phải tìm ra gốc của bệnh, nếu không dù có bàn nát nước cũng chỉ như "đập vách xua chuột đàn". Chỉ chờ yên ắng là chúng lại ào ra đục khoét.

img
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Nghịch lý của phát triển

      Khi cả làng chỉ có vài nóc nhà ngói, ai cũng thèm một nếp nhà mái bằng. Giờ đây, nhà nhà đổ mái bằng, thì lại thấy nhớ thương một thời mái rơm mái rạ đẹp như tranh vẽ, nhớ thương những mảnh ao làng...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Không phải muộn, mà là quá muộn

      Tôi đã từng nói, đồ phế thải sẽ nuốt sống nông thôn của chúng ta, khiến một ngày nào đó làng quê biến mất. Giờ tôi chỉ xin cải chính: Túi ni lông chính là thủ phạm thực hiện điều đáng sợ đó.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Ốm, nằm nghĩ lan man

      Trời cho đất để trồng trọt, để sinh sôi, chứ không phải để làm vật thấm chất độc giết chết sự sống. Hãy giữ cho đất sạch và thơm, để những cây trồng trên đó không bị chết từ khi vừa cắm xuống...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Nhường

      Văn hóa ứng xử của chúng ta từng đủ lớn, đủ bền vững, đủ nhân văn... chính vì nó có cái tinh thần nhường làm hạt nhân.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Bàn góp chuyện mua điểm

      Tôi xin nói luôn, đây là lời nói dối kép, lời nói dối tăm tối nhất, được chính những người trong cuộc, dùng tiền, dùng quyền… mớm cho ai đó, nhằm mua lòng thương cảm của cộng đồng để dễ bề trốn tội.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Tiếng cuốc kêu

      Trong không gian mờ mịt sương khói đầy cảm xúc của mỗi chiều về, tiếng cuốc khi đó là cả một tâm sự da diết về lẽ sinh tồn, về vòng luân chuyển bí ẩn của vũ trụ
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Đừng đẩy người dân đến chân tường

      Dù đã rất muộn, nhưng Hà Nội vẫn còn cơ hội để làm những việc cần thiết để tránh kết cục cứ ra khỏi ngõ nhà mình là tắc. Đó là những việc rất tốn kém, mất nhiều thời gian, động chạm đến nhiều nhóm lợi ích, rất khó thực hiện. Nhưng tôi không thấy có lối thoát nào khác. Tôi thừa nhận những người chịu trách nhiệm về giao thông ở Hà Nội đã ở chân tường. Nhưng đừng vì thế mà đẩy người dân đến chân tường.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Cứ để dân giầu đi đã

      Chúng ta đã có bài học thất bại trong việc thu phí xe máy! Hiện tại chúng ta vẫn không sao huy động nổi số vàng nhàn rỗi trong dân, ước tính đến cả chục tỷ USD? Điều đó nói lên rằng, ngay cả trong kinh doanh, quản lý kinh doanh, huy động nguồn lực cũng cần phải tính đến yếu tố truyền thống. Truyền thống kinh doanh của người Việt, thể hiện rõ nét nhất chính là ở quy mô kinh tế hộ gia đình...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Đèn tuổi thơ

      Ngần ấy năm tôi lưu lạc trong cao ngạo, trong mù mịt thời gian, trong đủ thứ mơ mộng hão huyền và trong cả sự vô minh của lý trí... đến nỗi ngay một mảnh hình bóng xưa cũng không còn. Cho đến một ngày tôi bỗng nhớ ra vẫn còn đom đóm, những vì tinh tú của tuổi thơ. Thật may là còn có đom đóm, ngần ấy năm, vẫn giữ cho tôi nguyên vẹn kho báu.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Mưa dầm

      Mưa dầm thành ký ức, thành kỷ niệm ngọt ngào, thành nỗi thương nhớ khôn nguôi... từ bao giờ trong ký ức tôi? Giờ đây, mỗi khi nằm nghe mưa trong đêm, tôi như vẫn còn thảng thốt, bật lên câu hỏi: "Giờ này liệu còn có ai đó chưa trở về nhà?"
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Nếp cái hoa vàng

      Cái gì thơm ngon, ngà ngọc ở đời cũng đòi một sự biệt sinh, biệt dưỡng như vậy. Bởi vì nếp cái hoa vàng đúng là ngọc thực, là xạ thực, là vật để dâng cúng linh thiêng, do trời ban cho từng vùng đất...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Cá nướng vũ trụ

      Tôi theo anh trở lại chỗ nướng cá. Thận trọng gạt bỏ lớp tro còn nóng, anh cạy xung quanh chảo rồi nhấc nhanh ra. Trước mắt tôi là những khúc cá quắt lại chút ít, mặt khô đanh, hơi nháng vàng. Bên dưới, lớp cỏ tranh chỉ nhuốm hơi nóng săn lại chứ không cháy. Một mùi thơm tứa nước miếng bốc lên. Mùi cá rõ nhất. Nhưng quyện theo là mùi cỏ và xa xôi một chút nồng nồng hương đất, đặc biệt dễ chịu. Bạn tôi lượm cá lên âu rồi bê vào...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Hoa bưởi

      Suốt cả một thời bé con tôi luôn tin rằng trong mỗi bông hoa bưởi có một nàng tiên bé xíu, diện bộ cánh vàng rực. Chị hàng xóm của tôi trở thành thiếu nữ cũng nhờ những chùm hoa tôi vẫn hái cho chị. Chị đem về đặt nơi đầu giường để “đêm đêm chàng hoàng tử của chị theo mùi hương tìm đến”.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Khi mùa xuân trở về

      Cây bàng đang ủ rũ suốt mùa đông bỗng râm ran cựa mình. Cái vỏ sù sì trở nên chật chội, đáng ghét, không thể chịu được. Hàng vạn chiếc búp xinh xinh đồng loạt nhú ra từ khắp các cành bàng khẳng khiu tưởng không còn sức sống. Cũng là lúc từng đàn chim ở đâu tìm về như có cuộc hẹn hò từ kiếp trước. Chúng tha rác sửa sang lại tổ, ríu rít trò chuyện...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Ô nhà tôi to lắm…

      Người đàn bà ấy đã hồn nhiên, tự tin, tự hào và cực kì tự phụ trả lời các phóng viên (mà bà biết rất rõ sự nguy hiểm của họ) như vậy. Nó to đến nỗi ngay cả Truyền hình quốc gia cũng chả là con muỗi gì! Có giỏi thì các vị cứ đưa lên, để mà xem với nhau chứ đây chả có gì phải “xoắn”. Nếu diễn giải ra thì câu trả lời của bà chủ cơ sở nọ sẽ là như vậy.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Việc nhỏ, lợi lớn, nên làm

      Sau mỗi vụ, báo chí rầm rộ đưa tin. Nếu vụ việc phải ra tòa, thì mọi người mới có cơ hội biết lý do của “thảm kịch”. Nhưng phần lớn sau đó… đều im như thóc. Trong khi thứ mà mọi người chờ đợi nhất là nguyên nhân chính xác của vụ tai nạn, thì hầu như chả ai làm rõ. Có nhiều lý do, trong đó chắc chắn có việc thỏa thuận giữa người gây tai nạn với nạn nhân, giữa bị cáo với quan tòa… để vụ việc không quá đi vào chi tiết, giữ chút thể diện(?).
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Qua Hạ Long, cứ thấy lo lo

      Cái gì đẹp, cái gì lộng lẫy, cái gì là của độc, cũng thường mong manh, dễ biến mất, đôi khi chỉ vì một vài ứng xử vô tình nhưng thô bạo. Ví thử ngày nào đó, vì muôn vàn lý do, Hạ Long biến mất, hoặc xác thì vẫn đấy nhưng hồn không còn, thì điều kinh khủng nào sẽ xảy ra? Tôi chỉ dám nghĩ đến đó thì dừng lại...
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Sở kiến hành

      Về phần mình, tôi thấy không vô cớ mà người dân nổi giận. Đừng ai vội quy chụp cho họ bị thế lực nào đó giật dây, mà hãy tìm hiểu cho đến cùng chỗ nào sai, chỗ nào đúng. Việc này đâu có quá khó, khi chỉ cần hỏi như chính người dân đang hỏi: Vì sao thu tiền hoàn vốn, mà lại đặt trạm trên con đường chẳng liên quan gì?
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Luật là luật

      Khi người Philipinnes quyết định phá tan những chiếc xe ô tô buôn lậu cực đắt tiền rồi chiếu công khai trên truyền hình, có nhiều người của ta bảo, chính quyền Philipinnes lãng phí, sao không bán rồi lấy tiền xung công. Họ quên rằng, để người dân chấp hành luật, phải mất nhiều gấp trăm gấp ngàn lần số tiền bán thanh lý những chiếc xe đó và vì hành động ấy mà luật bị coi nhờn.
    • author Nhà văn Tạ Duy Anh

      Chuyện chiếc hố ga

      Trước kia dân gian đời mới có câu “Ra đường sợ nhất cái đinh gỉ!”. Là vì hồi đó giày dép còn hiếm, toàn đồ gia công mỏng như giấy, dẫm vào cái gai cũng thủng, nữa là cái đinh gỉ! Ngày nay, đinh gỉ vẫn thuộc diện đáng sợ nhưng... không sợ bằng đang đi bỗng thấy cái xe ba bánh lù lù lao ngược lại, bất chấp đường to nhỏ, bất chấp có biển cấm. Tưởng đến thế đã là kinh, nào ngờ...
Đọc nhiều
  • Thư viết cho tháng 7

    Cần phải khẳng định, tại những công trình sai trái đó, thì chính quyền “sai trước”. Cái sai của chính quyền nguy hại hơn cái sai của doanh nghiệp hay cá nhân.

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Gọi nhà ngang vì nó nằm vuông góc với nhà chính, ở phía mắt phải đưa ngang nhìn sang mỗi khi bước vào nhà chính hoặc mỗi khi từ nhà chính bước ra, có tính chất phụ...

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Hóa ra một ngày bị nhỡ máy bay ở Hàn Quốc lại cho tôi hiểu thêm vô số điều về xứ người, để rồi từ đó suy ngẫm về xứ mình.

    img

TOP