Tạp chí điện tử Bất động sản Việt Nam  |  22/01/2019

Cổ động viên tiêu dùng và Cổ động viên cống hiến

Cổ động viên cống hiến luôn là người đồng hành cùng đội nhà. Còn nếu chỉ tìm kiếm ở đội nhà những phút sung sướng thoả mãn, thì đó là cổ động viên tiêu dùng. Hay đúng hơn, không phải cổ động viên, mà là người đi xem bóng đá. Như là đi đến với một cuộc nhậu vui. Có điều, bóng đá khác.

Cổ động viên tiêu dùng và Cổ động viên cống hiến

Lề thói

Có một thời, có thể cả bây giờ, chúng ta không ai ác cả, chúng ta chỉ hành động theo lề thói nào đó mà ta nghĩ nó là bình thường. Bởi chúng ta lớn lên và sống cùng các lề thói ấy. Khi còn quá nhiều lề thói, nếu không may do một lỗi nào đó mà bị rơi vào bánh xe đầy sức mạnh của lề thói, số phận một con người có thể rất mong manh.

Trần Đăng Tuấn

Chuyện thời lâu lắm rồi

Tôi tự hỏi thầy Ph – hay anh thanh niên Ph ấy, nếu vào thời này, có tránh được nỗi bất hạnh không? Và tôi nhận ra là kể cả bây giờ cũng không tránh được. Có những ràng buộc mạnh mẽ hơn nhiều lần tâm trí của con người. Hoặc quy thuận nó, hoặc sẽ tan nát.

Trần Đăng Tuấn

Tác giả

Trần Đăng Tuấn

Cổ động viên cống hiến luôn là người đồng hành cùng đội nhà. Còn nếu chỉ tìm kiếm ở đội nhà những phút sung sướng thoả mãn, thì đó là cổ động viên tiêu dùng. Hay đúng hơn, không phải cổ động viên, mà là người đi xem bóng đá. Như là đi đến với một cuộc nhậu vui. Có điều, bóng đá khác.

Trần Đăng Tuấn

Có một thời, có thể cả bây giờ, chúng ta không ai ác cả, chúng ta chỉ hành động theo lề thói nào đó mà ta nghĩ nó là bình thường. Bởi chúng ta lớn lên và sống cùng các lề thói ấy. Khi còn quá nhiều lề thói, nếu không may do một lỗi nào đó mà bị rơi vào bánh xe đầy sức mạnh của lề thói, số phận một con người có thể rất mong manh.

Trần Đăng Tuấn

Tôi tự hỏi thầy Ph – hay anh thanh niên Ph ấy, nếu vào thời này, có tránh được nỗi bất hạnh không? Và tôi nhận ra là kể cả bây giờ cũng không tránh được. Có những ràng buộc mạnh mẽ hơn nhiều lần tâm trí của con người. Hoặc quy thuận nó, hoặc sẽ tan nát.

Trần Đăng Tuấn

Bao năm rồi tôi hầu như quên cái lần lạc vào xóm Côdắc ấy. Cho đến gần đây, nằm ốm không đi lại được, vào mạng tìm đọc lại những tiểu thuyết Nga về vùng người Côdắc sinh sống. Trong đó miêu tả những ngôi nhà Côdắc, ai đến gõ cửa là được đón vào, cho ăn cho uống, cho ngủ lại. Đó là điều ai cũng làm thế, không coi là chuyện tốt bụng, ơn huệ...

Trần Đăng Tuấn

Thằng Hải sau này nói, lễ cưới xong còn phải dọn thóc và đồ ra gian ngoài. Thằng Hải vô tư kể: Cô dâu mới dọn xong buồng cứ ngồi ngoài hiên mãi. Sau, có bà thím cầm tay dắt vào buồng. Khi thằng Hải bị đánh thức dậy để chào anh thì nó thấy chị mới của nó đã ngồi trong bếp nấu cơm. Khi anh nó khoác ba lô đi cũng vẫn ngồi trong bếp không ra vì ngượng...

Trần Đăng Tuấn

Ai ra nước ngoài, kể cả chúng ta, đều rất nhạy cảm với mỗi hành vi xấu xí đối với mình. Nhất là nếu lần đầu đến xứ lạ. Cho nên có thể hiểu, nếu như người khách du lịch nước ngoài đến Việt Nam, bị vấp phải sự xấu xí đó, thì về lý trí, họ vẫn hiểu đâu cũng có người tốt, kẻ xấu, nhưng về tình cảm thì họ tổn thương, và chắc chuyện quay lại lần nữa là điều họ sẽ không nghĩ đến.

Trần Đăng Tuấn

Bạn thử nghĩ xem: Đa số người Việt ổn định về nhà cửa, đồ dùng lúc nào? May ra thì ở tuổi trung niên, nhưng đa số là khi đã nhiều tuổi. Nhiều người có nhà tốt khi sắp hết tuổi đi làm. Kết thúc cuộc đời phấn đấu, lao động, thì mới ổn về chỗ ở và tiện nghi. Không ít người có nhà đẹp, xe đẹp khi đã không còn quá thích thú chuyện nhà cửa và xe cộ nữa, vì đã bước vào mùa đông của đời mình..

Trần Đăng Tuấn

Những khi mẹ chưa đong được gạo, hai anh em tôi cầm rá đi vay, tôi vẫn tránh những nhà có con gái là bạn cùng lớp. Vì ngượng. Nhưng cũng có lần đi hết các nhà mà vẫn không vay được gạo. Tôi đành sang nhà gần đó, dù rất ngại vì là nhà đứa lớp phó là con gái. Không chỉ là lớp phó, mà còn rất trắng trẻo. Đã hy vọng không gặp bạn ở nhà, nhưng trớ trêu là lại có mỗi "nó" trong nhà.

Trần Đăng Tuấn

Ban ngày chắc cậu này chỉ lang thang ngoài bãi biển. Tối đến, cậu đến một vài quán cafe, ngồi lầm lì uống vodka. Rồi đến lúc nào đó, khi rượu đã ngấm, cậu lôi ghita ra chơi, không nói không rằng. Lại nhấp vodka. Thường đến đêm thì bốc, hát như trút gan ruột. Say thì về. Hôm sau có thể lại đến quán khác. Các quán ấy bao tiền đủ để cậu ta sống, có chỗ ở...

Trần Đăng Tuấn

Các ông xem, nó bỏ lại đến hai phần ba. Gọi cho lắm vào. Gọi nhiều thì tôi được nhiều tiền, mất gì của tôi. Nhưng đây này, riêng món ốc chuối đậu, tôi phải ăn mòn bát thiên hạ, thử nấu trăm lần thêm bớt mới vừa ý. Nó ăn được bao nhiêu đâu, giờ đổ đi. Tiền nó trả nhưng tức anh ách. Mà đến ăn cũng ngu, đã ốc chuối đậu lại còn thịt gà, thịt bò!

Trần Đăng Tuấn

Có người lựa chọn và quyết tâm khởi nghiệp. Có người vì yêu một góc vườn dừa mà ở lại. Có người định đi một tháng vì công chuyện đến đây, nay ở lại, có thể cả đời...

Trần Đăng Tuấn

Và tôi muốn khóc. Vì sự thiếu hụt của tôi so với Michky và P.G về tư duy độc lập. Và vì chiều sâu nghị lực của đồng bào tôi, cái chiều sâu của tư duy tự lập đẫm mồ hôi và tình yêu thương. Những người ruột thịt của tôi mà tôi chưa bao giờ hiểu hết. Giá như Michky và P.G gặp người phụ nữ lam lũ ấy. Không phải là chúng tôi. Mà cô ấy mới khiến họ không thể nào quên.

Trần Đăng Tuấn

Nghĩ miên man: Vậy là cái cuộc sống kinh tế này nó vẫn cho người ta những cơ hội mới. Sự náo nhiệt phát triển cho mỗi người một cơ may. Nhưng họ sẽ giàu lên bằng cách gì nhỉ? Bán đất, có đống tiền. Nhưng để làm gì? Vợ có thể nấu mỳ tôm ngon. Chồng rất chăm. Họ sẽ sử dụng triệu đô vào việc gì?...

Trần Đăng Tuấn

Những lần đầu lên đây, tớ cũng khóc như cậu đấy. Nhưng rồi tớ nghĩ, đi lên đây không phải để khóc, mà để làm việc gì có ích giúp thêm cho tụi trẻ con. Nếu cười thì đi được nhiều hơn, giúp được nhiều hơn!

Trần Đăng Tuấn

Sáng dậy sớm, đạp xe ven hồ Tây lao xao tiếng người dậy sớm trong làn gió ban mai mùa hạ, rồi gọi cửa quán quen, ngồi ở ốc đảo thanh bình này nhìn hồ, đến lúc nào cũng được. Không biết có nên cầm thêm laptop hay iphone không, để lướt mạng? Chắc là không nên, thêm rối rắm, mà cũng có ích gì đâu cho đời, cho mình...

Trần Đăng Tuấn

Công chúng là những người với bao niềm vui và nỗi đau riêng sâu kín. Công chúng cần nghệ thuật trong trẻo và nhân nghĩa hơn mọi thứ trên đời. Và khi có người nào với tài năng của mình chuyển đến trái tim họ dòng suối trong trẻo đó, thì tình yêu của họ với nghệ sỹ ấy tự nhiên được nhân lên và sâu đậm như thể những đàn chim yêu ánh trời...

Trần Đăng Tuấn

Tất cả nguyên do mọi chuyện là vì hắn có một cái tật quái dị là không thể ký hai chữ ký giống nhau được. Mỗi lần ký bản thứ hai, hắn lo sợ đến vã mồ hôi, tập trung hết tinh thần để ký, nhưng vẫn chẳng giống tờ thứ nhất. Một tờ séc chuyển tiền hắn ký góc bên này khác, góc kia khác,cứ như là bắt chước chữ ký không thành. Hắn từng chuyển chữ ký sang viết chữ in tên hắn, nhưng không ai chấp nhận.

Trần Đăng Tuấn

Vào hè, mưa nhiều, cái đìa lại đầy nước. Rác và giấy bẩn, nilon nổi lều phều. Thằng cu Chỉnh ra lội xuống mò cua. Tráng quát: "Lên ngay, đồ ngu. Nó táng mả bố nó trắng xoá nước thì cua cáy gì ở đó mà mò?". Bên kia đìa vợ của chủ nhà đã tôi hố vôi tím mặt, rồi ngọt nhạt với thằng Chỉnh: "Cháu ơi, cua nó bò vào ỉa trong họng đứa nào nói đểu ấy". Thằng Chỉnh còn bé quá nên không hiểu, thật thà hỏi: "Nó bò vào, nó có cắp không bác?".

Trần Đăng Tuấn

Hai ông bạn già trẻ ấy nhất định kéo bọn mình ngồi lại, giành trả tiền bia. Ông tóc đen nhất định nói là tôi biết anh lâu rồi. Ông bạn trẻ nhất định nhận là con nuôi. Mình nghĩ việc gì câu nệ, già nhuộm tóc đen thì trẻ trung, còn trẻ nó có thời của nó, tóc nhuộm thế nào cho nó có cá tính cũng là chuyện hay...

Đọc nhiều

Cổ động viên tiêu dùng và Cổ động viên cống hiến

Hai ông bạn già trẻ ấy nhất định kéo bọn mình ngồi lại, giành trả tiền bia. Ông tóc đen nhất định nói là tôi biết anh lâu rồi. Ông bạn trẻ nhất định nhận là con nuôi. Mình nghĩ việc gì câu nệ, già nhuộm tóc đen thì trẻ trung, còn trẻ nó có thời của nó, tóc nhuộm thế nào cho nó có cá tính cũng là chuyện hay...

Cổ động viên tiêu dùng và Cổ động viên cống hiến

Lề thói

Hai ông bạn già trẻ ấy nhất định kéo bọn mình ngồi lại, giành trả tiền bia. Ông tóc đen nhất định nói là tôi biết anh lâu rồi. Ông bạn trẻ nhất định nhận là con nuôi. Mình nghĩ việc gì câu nệ, già nhuộm tóc đen thì trẻ trung, còn trẻ nó có thời của nó, tóc nhuộm thế nào cho nó có cá tính cũng là chuyện hay...

Lề thói

Chuyện thời lâu lắm rồi

Hai ông bạn già trẻ ấy nhất định kéo bọn mình ngồi lại, giành trả tiền bia. Ông tóc đen nhất định nói là tôi biết anh lâu rồi. Ông bạn trẻ nhất định nhận là con nuôi. Mình nghĩ việc gì câu nệ, già nhuộm tóc đen thì trẻ trung, còn trẻ nó có thời của nó, tóc nhuộm thế nào cho nó có cá tính cũng là chuyện hay...

Chuyện thời lâu lắm rồi

Cơ quan chủ quản: Hiệp hội Bất động sản Việt Nam (VNREA)

Tổng biên tập: Phạm Nguyễn Toan

Ủy viên Ban biên tập - Tổng TKTS: Bùi Văn Khương

Tạp chí điện tử Bất động sản Việt Nam (Reatimes.vn) - ISSN 2615-9406

Giấy phép xuất bản báo chí điện tử số 388/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 21/7/2016

Tòa soạn: Tầng 6, khu Văn phòng A3, tòa nhà Ecolife Capitol, số 58 Tố Hữu, phường Trung Văn, quận Nam Từ Liêm, TP. Hà Nội.

Văn phòng phía Nam: Phòng 904, tòa OCT3, khu The Tresor, 39 Bến Vân Đồn, quận 4, TP. Hồ Chí Minh

Đường dây nóng: 098.217.9091 / Điện thoại: 042.6666.0899 - Email: batdongsantapchi@gmail.com

Kết nối với chúng tôi qua các kênh

      
Nghiêm cấm sao chép nội dung khi chưa có thỏa thuận bằng văn bản
Top