Reatimes.vn
CƠ QUAN NGÔN LUẬN CỦA HIỆP HỘI BĐS VIỆT NAM

Tạ Duy Anh

Tạ Duy Anh

Nhà văn Tạ Duy Anh đang công tác tại Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam. Ông đã xuất bản nhiều tiểu thuyết và hàng chục tập truyện ngắn,
tản văn, truyện thiếu nhi…

Một trong các tác phẩm tiêu biểu làm nên tên tuổi ông chính là truyện ngắn: “Bước qua lời lời nguyền”, được
giáo sư Hoàng Ngọc Hiến mượn tên truyện này để khái quát: “Có một dòng văn học bước qua lời nguyền”. Ông từng đạt nhiều giải thưởng
văn học trong nước.

  • 06/02/2019, 06:00

    Hoa bưởi

    Hoa bưởi

    Suốt cả một thời bé con tôi luôn tin rằng trong mỗi bông hoa bưởi có một nàng tiên bé xíu, diện bộ cánh vàng rực. Chị hàng xóm của tôi trở thành thiếu nữ cũng nhờ những chùm hoa tôi vẫn hái cho chị. Chị đem về đặt nơi đầu giường để “đêm đêm chàng hoàng tử của chị theo mùi hương tìm đến”.

  • 04/02/2019, 03:00

    Lời chúc ngày Tết

    Lời chúc ngày Tết

    Trong một chu trình tuần hoàn khép kín, Tết là điểm “vượt qua” để bắt đầu một chu trình mới. Và người ta đã tìm thấy ở hình thức chúc nhau đầu năm một phương tiện tuyệt vời để trình mặt, trình bày với những người xung quanh mình.

  • 01/02/2019, 03:00

    Tết quê xưa

    Tết quê xưa

    Ở quê tôi, ngày 26 tháng Chạp là ngày đặc biệt. Vào hôm đó, làng tát ao bắt cá, mổ lợn chia cho mọi nhà. Sau cả năm chờ đợi, cuối cùng nhà nào cũng rủng rỉnh thịt, cá để chuẩn bị làm cỗ Tết. Cũng vào ngày hôm đó những chợ vốn họp định kỳ phá lệ, đồng loạt họp phiên tất niên. Bốn phía đều có chợ.

  • 30/01/2019, 06:00

    Khi mùa xuân trở về

    Khi mùa xuân trở về

    Cây bàng đang ủ rũ suốt mùa đông bỗng râm ran cựa mình. Cái vỏ sù sì trở nên chật chội, đáng ghét, không thể chịu được. Hàng vạn chiếc búp xinh xinh đồng loạt nhú ra từ khắp các cành bàng khẳng khiu tưởng không còn sức sống. Cũng là lúc từng đàn chim ở đâu tìm về như có cuộc hẹn hò từ kiếp trước. Chúng tha rác sửa sang lại tổ, ríu rít trò chuyện...

  • 23/01/2019, 06:00

    Ô nhà tôi to lắm…

    Ô nhà tôi to lắm…

    Người đàn bà ấy đã hồn nhiên, tự tin, tự hào và cực kì tự phụ trả lời các phóng viên (mà bà biết rất rõ sự nguy hiểm của họ) như vậy. Nó to đến nỗi ngay cả Truyền hình quốc gia cũng chả là con muỗi gì! Có giỏi thì các vị cứ đưa lên, để mà xem với nhau chứ đây chả có gì phải “xoắn”. Nếu diễn giải ra thì câu trả lời của bà chủ cơ sở nọ sẽ là như vậy.

  • 16/01/2019, 06:00

    Việc nhỏ, lợi lớn, nên làm

    Việc nhỏ, lợi lớn, nên làm

    Sau mỗi vụ, báo chí rầm rộ đưa tin. Nếu vụ việc phải ra tòa, thì mọi người mới có cơ hội biết lý do của “thảm kịch”. Nhưng phần lớn sau đó… đều im như thóc. Trong khi thứ mà mọi người chờ đợi nhất là nguyên nhân chính xác của vụ tai nạn, thì hầu như chả ai làm rõ. Có nhiều lý do, trong đó chắc chắn có việc thỏa thuận giữa người gây tai nạn với nạn nhân, giữa bị cáo với quan tòa… để vụ việc không quá đi vào chi tiết, giữ chút thể diện(?).

  • 09/01/2019, 06:00

    Qua Hạ Long, cứ thấy lo lo

    Qua Hạ Long, cứ thấy lo lo

    Cái gì đẹp, cái gì lộng lẫy, cái gì là của độc, cũng thường mong manh, dễ biến mất, đôi khi chỉ vì một vài ứng xử vô tình nhưng thô bạo. Ví thử ngày nào đó, vì muôn vàn lý do, Hạ Long biến mất, hoặc xác thì vẫn đấy nhưng hồn không còn, thì điều kinh khủng nào sẽ xảy ra? Tôi chỉ dám nghĩ đến đó thì dừng lại...

  • 02/01/2019, 06:00

    Sở kiến hành

    Sở kiến hành

    Về phần mình, tôi thấy không vô cớ mà người dân nổi giận. Đừng ai vội quy chụp cho họ bị thế lực nào đó giật dây, mà hãy tìm hiểu cho đến cùng chỗ nào sai, chỗ nào đúng. Việc này đâu có quá khó, khi chỉ cần hỏi như chính người dân đang hỏi: Vì sao thu tiền hoàn vốn, mà lại đặt trạm trên con đường chẳng liên quan gì?

  • 26/12/2018, 06:00

    Luật là luật

    Luật là luật

    Khi người Philipinnes quyết định phá tan những chiếc xe ô tô buôn lậu cực đắt tiền rồi chiếu công khai trên truyền hình, có nhiều người của ta bảo, chính quyền Philipinnes lãng phí, sao không bán rồi lấy tiền xung công. Họ quên rằng, để người dân chấp hành luật, phải mất nhiều gấp trăm gấp ngàn lần số tiền bán thanh lý những chiếc xe đó và vì hành động ấy mà luật bị coi nhờn.

  • 19/12/2018, 07:00

    Chuyện chiếc hố ga

    Chuyện chiếc hố ga

    Trước kia dân gian đời mới có câu “Ra đường sợ nhất cái đinh gỉ!”. Là vì hồi đó giày dép còn hiếm, toàn đồ gia công mỏng như giấy, dẫm vào cái gai cũng thủng, nữa là cái đinh gỉ! Ngày nay, đinh gỉ vẫn thuộc diện đáng sợ nhưng... không sợ bằng đang đi bỗng thấy cái xe ba bánh lù lù lao ngược lại, bất chấp đường to nhỏ, bất chấp có biển cấm. Tưởng đến thế đã là kinh, nào ngờ...

  • 12/12/2018, 06:00

    Nhớ khói

    Nhớ khói

    Kỳ lạ thay là cái mùi khói rạ héo tháng mười! Nó thơm mùi mật cháy, có lẽ từ những gốc lúa tươi còn sót lại. Nó đặc quánh như có thể vốc, bỏ vào túi hoặc kéo dài ra được. Nó theo gió lan ra khắp cánh đồng. Nó xộc vào mũi bất cứ ai giờ ấy còn lại chưa về nhà và khiêu khích con tì con vị của họ. Giữa cánh đồng chỉ có chân rạ, gió hoang và một ngày sắp tắt, thì khói trở thành bạn tri âm, thành niềm an ủi...

  • 05/12/2018, 06:00

    Khi sự trong lành bỏ ta ra đi

    Khi sự trong lành bỏ ta ra đi

    Cho đến một ngày, chim ngói hoàn toàn vắng bóng trên cánh đồng bãi quê tôi. Chúng bỏ đi hay biến mất, chỉ có trời mới biết. Trong tâm hồn của những đứa trẻ một thời gắn bó với thiên nhiên trong lành như tôi, luôn khắc khoải câu hỏi: "Bọn chim ngói từng là bạn của chúng tôi bỏ đi đâu?"...

  • 28/11/2018, 06:00

    Thói xấu dân tộc

    Thói xấu dân tộc

    Nếu bạn hay ra nước ngoài, tôi tin bạn sẽ đồng ý với tôi rằng, người Việt đi đến đâu cũng để lại dấu vết đậm nét nhất về thói thiếu kỉ luật. Thay vì xếp hàng thì họ chen ngang; thay vì im lặng thì họ nói át cả tiếng người bên cạnh, thay vì chờ đèn đỏ, đi bộ qua giải phân cách thì họ tùy tiện băng qua đường ở bất cứ đâu; thay vì vứt rác, đầu mẩu thuốc vào nơi quy định, họ ném toẹt ngay xuống chân mình; thay vì tuần tự lấy đồ ăn trong các bữa tự chọn, họ lăng xăng cắt ngang mặt người khác…

  • 21/11/2018, 06:00

    Lại nói chuyện hiền tài

    Lại nói chuyện hiền tài

    Một chuyên gia giỏi đến đâu chăng nữa cũng thua xa mọi mặt một quan chức, đôi khi tiến thân bằng nịnh nọt, bằng sự trung thành giả vờ, bằng đủ các mánh khóe rẻ tiền... Nếu cứ kiên định ở vị trí chuyên gia, anh ta hầu như cũng là kẻ vô danh, chẳng có bất cứ vai trò gì. Tiếng nói của anh ta chả có mấy ai nghe. Thậm chí nhiều phen, tài đi kèm với tai hoạ...

  • 14/11/2018, 06:00

    Tư duy đường làng

    Tư duy đường làng

    Tư duy kém thì đành phải trả giá. Nhưng việc của tôi, quá lắm chỉ mình tôi chịu thiệt, trở thành trò cười nếu có ai đó biết. Nhưng với lối tư duy “đường làng suy ra đường cao tốc” mà lại làm lãnh đạo, lại có quyền định đoạt những vấn đề lớn của cộng đồng, thì không chỉ gây cười, mà chắc chắn còn gây thảm họa.

  • 07/11/2018, 06:00

    Khi học trò nói xấu thầy sau lưng

    Khi học trò nói xấu thầy sau lưng

    Yêu được tha nhân mới là tình yêu lớn. Dạy nó để mai này nó quăng thân vào cuộc đời không bị gió bão quật ngã. Nó lớn lên, hạnh phúc chất ngất chân trời góc bể, chả cần nhớ đến thầy. Nhưng khi nó thất bại, lê lết trở về, nhiều đứa tìm đến thầy mong được chỉ bảo tiếp. Đã làm thầy thì không được chấp nê học trò. Vì thế, kể cả khi nó bạc, vẫn phải tận tâm khuyên bảo nó điều hơn lẽ thiệt, chỉ cho nó những việc khôn ngoan cần làm.

  • 31/10/2018, 06:00

    Sổ hộ khẩu

    Sổ hộ khẩu

    Một thứ giấy tờ là sản phẩm của thời cách nay nửa thế kỉ mọi thao tác đều thủ công; một thứ giấy tờ trên thực tế không giúp nhiều cho việc quản lý công dân về thực chất; một thứ giấy tờ tạo ra sự bất bình đẳng về quyền cư trú tự do của công dân, tạo ra sự phân biệt về quyền lợi, làm hao tổn biết bao là sức lực, thời gian và của cải xã hội… thì liệu có còn nên để nó tồn tại trong thời buổi 4.0?

  • 24/10/2018, 06:00

    Khi tâm hồn trống rỗng

    Khi tâm hồn trống rỗng

    Khi tâm hồn trống rỗng, con người thường phải tìm mọi cách để che giấu sự nghèo nàn thực sự của mình bằng những thứ khác, mang tính đắp điếm. Thứ khác ấy có thể là đủ loại màn diễn đầy tính sắp đặt, giả dối, kệch cỡm trước đám đông. Ngoài ra còn có thể là những vật trang trí đắt tiền, các phương tiện sang trọng, xa xỉ, là biệt phủ, lâu đài mô phỏng lối sống phù hoa của vua chúa xưa kia.

  • 17/10/2018, 06:00

    Chữ ngoại

    Chữ ngoại

    Tôi xuýt thì bật cười bởi ông nhà quê từ đầu đến chân lại chê một sản phẩm của công nghệ hiện đại là quê quê. Về sau hỏi ra mới biết là ông muốn bảo cái dòng “chữ nội” ấy quê mùa.

  • 10/10/2018, 06:00

    Khi chính quyền cấp cơ sở hư hỏng

    Khi chính quyền cấp cơ sở hư hỏng

    Chính quyền cấp cơ sở hư hỏng làm tiêu tốn không biết bao nhiêu tài sản xã hội. Nguy hại hơn là nó làm cho bộ máy quyền lực nhà nước trở nên lỏng lẻo, biến dạng, không đáng tin cậy. Khi không còn chỗ dựa tin cậy là chính quyền, người dân sẽ tìm những con đường tắt để đi, tức là vô tình cùng nhau phá nát Chính đạo.

Thương hiệu nổi bật

TOP