Nhà văn Văn Công Hùng

Lần đầu với Đăk Glei (3)

Rồi chia tay, hết sức bịn rịn, lưu luyến. Cứ như tiễn nhau ra trận... Tôi thì thấy mình có lỗi, các cô thì lại như mình không chu đáo. Rồi khi học trò rồng rắn đến thì mới chia tay được...

Lần đầu với Đăk Glei (3)
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Ông Đỗ Chu

      Được nghe ông nói chuyện, thú vô cùng. Tôi cứ như anh trò nhỏ ngồi nghe, mà thu nạp, mà học hỏi. Đủ thứ chuyện, hầu như chuyện gì ông cũng biết, đã biết là nhớ vanh vách và khi kể thì còn liên dẫn...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Lang thang tím

      Giữa cái náo nhiệt xe cộ đời thường, màu tím bâng khuâng như một hồi ức làm tâm thế con người trầm lại, mềm xuống, thảng thốt, mê hoặc. Một bông tím, một cành tím chả nói làm gì, đây cả một cái cây bùng lên mà tím.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Núi, phố và... dã quỳ

      Dã quỳ không mọc đơn lẻ, quấn vào nhau thành từng thảm, kết thành vạt, trùng điệp miên man và thăm thẳm trước sự rợn ngợp của chiều cao nguyên lúc nắng đang vàng nhất, gió đang lồng nhất, và người đang cô đơn nhất.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện những cái cây sân trường

      Cây xanh là một phần của trường học, cũng là một phần của đời sống, của trái đất. Không chỉ một phần đơn thuần mà là quan trọng và chủ yếu. Loài người chỉ là một bộ phận nhỏ nương nhờ bóng cây xanh ấy...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Sống đẹp trong đại dịch

      Một thời chúng ta học "Ôi Tổ quốc nếu cần ta chết", nhưng bây giờ, chúng ta phải sống, và sống đẹp, dẫu đại dịch càng căng thẳng, để Tổ quốc mãi còn.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Không răng mô!

      Đã có khá nhiều người, chết có, tàn tật có, từ chính những con chó nuôi của mình, loại chó nhập khẩu to như con bê. Và ta vẫn thấy xu hướng nuôi chó khổng lồ đang phát triển...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Tản mạn... “bấm“

      Ôi chao ơi "bấm"! Tưởng chỉ là bấm nhưng nó lại không chỉ thế, nó là toàn bộ một hệ ứng xử mới, một cách sống mới, thích nghi để hòa nhập, để sống và tự do...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Từ vô cảm tới cái ác...

      Không biết tự bao giờ mà một số người Việt ta lại ác đến như thế. Ác một cách hồn nhiên, ác vô căn cứ.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Anlosia

      Có khi chỉ để ngồi nhâm nhi cà phê ở cái quán sát nhà chú em, nghe Trịnh và đợi em dâu nấu một bữa cơm quê, càng quê càng ngon, với măng chua nấu cá, chóp môn muối kho chạch, cá tươi kho với rất nhiều ớt, và hến...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Duyên nợ miền Tây

      Biết đâu đấy, mấy năm nữa, tôi lại cũng sẽ là một công dân miền Tây. Chứ sao, đất lành chim đậu, huống gì, đất ấy đã có con gái và cháu ngoại đang ở. Mà với tôi, con và cháu là thiêng liêng vô cùng...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Những món lươn trứ danh

      Nước ta, có lẽ không có tỉnh nào là không có lươn. Hình như cứ có ruộng là có lươn. Thậm chí Thanh Hóa có cả lươn biển, gọi là con nhệch, làm gỏi trở thành thương hiệu của huyện Nga Sơn của cụ Mai An Tiêm.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Lang thang trên đường

      Qua mỗi địa phương có một đặc sản, ta liên tục được đổi món. Và quan trọng, qua những món ăn ấy, ta biết thêm một phần đất nước. Ai bảo ăn chỉ để mà ăn, nó là văn hóa, là lịch sử của mỗi vùng đất...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Khó thế mà cũng làm được

      Nếu không đã xảy ra rồi, không ai có thể nghĩ những chuyện trên lại có thể xảy ra. Và vì nó đã xảy ra rồi nên chúng ta mới phải tạm kết luận rằng, dưới gầm trời này, không chuyện gì không thể xảy ra.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Xấu hổ không chịu được...

      Tôi cho rằng cái cô giải Nhất "bịp" kia cũng là nạn nhân của tự sướng. Nếu không bị phát hiện, thì làng xóm, rồi bà con lại chẳng ồ ạt vào "phây" "like"...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Lại phải viết về... nước mắm!

      Nước mắm loại ngon nhất gọi là nước mắm nhĩ. Là loại nó nhỏ giọt trực tiếp từ thùng chượp, tức là cá ướp. Tùy công thức, liều lượng muối và loại cá và vùng biển mà nước mắm nhĩ từng nơi khác nhau, từ màu sắc tới độ
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện heo... và lợn

      Nguyên tắc hồi ấy là con có thể đói nhưng lợn không được đói. Con có thể ốm nhưng lợn không được ốm. Con có thể mất ngủ nhưng lợn không được mất ngủ. Tất cả vì lợn thân yêu.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Quỳ tàn

      Khi tàn, dã quỳ cũng dâng hiến cho con người những vẻ đẹp kỳ lạ, những cảm xúc thánh thiện. Nó không tròn đầy mà hao khuyết, không tưng bừng mà rưng rưng, không thăng hoa mà ngậm ngùi, nó là một vẻ đẹp khác...
Đọc nhiều
  • Những giọt nước mắt sẻ chia

    Chưa ai và cũng không ai có thể thống kê được những giọt nước mắt đã rơi, từ hai phía, những người bị nạn và những người đi cứu, đi giúp, đi san sẻ...

    img
  • Xấu hổ không chịu được...

    Tôi cho rằng cái cô giải Nhất "bịp" kia cũng là nạn nhân của tự sướng. Nếu không bị phát hiện, thì làng xóm, rồi bà con lại chẳng ồ ạt vào "phây" "like"...

    img
  • Nhất quận công

    Ậy, nước ta nhé, cái quan trọng lại thành tiểu tiết và ngược lại, nhà tôi, toilet cứ phải là số một đã. Ngay cả viết ra thế này, sẽ có không ít người bảo nhà thơ quái gì lại đi bàn về... đi ị, he he.

    img

TOP