Reatimes.vn
CƠ QUAN NGÔN LUẬN CỦA HIỆP HỘI BĐS VIỆT NAM

Nhà văn Văn Công Hùng

Khó thế mà cũng làm được

Nếu không đã xảy ra rồi, không ai có thể nghĩ những chuyện trên lại có thể xảy ra. Và vì nó đã xảy ra rồi nên chúng ta mới phải tạm kết luận rằng, dưới gầm trời này, không chuyện gì không thể xảy ra.

Khó thế mà cũng làm được
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện heo... và lợn

      Nguyên tắc hồi ấy là con có thể đói nhưng lợn không được đói. Con có thể ốm nhưng lợn không được ốm. Con có thể mất ngủ nhưng lợn không được mất ngủ. Tất cả vì lợn thân yêu.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Quỳ tàn

      Khi tàn, dã quỳ cũng dâng hiến cho con người những vẻ đẹp kỳ lạ, những cảm xúc thánh thiện. Nó không tròn đầy mà hao khuyết, không tưng bừng mà rưng rưng, không thăng hoa mà ngậm ngùi, nó là một vẻ đẹp khác...
    • Nhà thơ Văn Công Hùng

      Muôn hình vạn trạng kiểu về hưu

      Về hưu, cũng muôn hình vạn trạng. Và cũng về hưu mới biết, hàng bao nhiêu người chứ ít gì, mỗi người chọn cho mình một cách sống, cách an nhàn, cách hưởng thụ... tùy hoàn cảnh và môi trường sống của mình...
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Oi khói...

      Trong tôi cứ phảng phất cái mùi oi khói ở cái ấm nhôm ngày xưa tôi nấu, bị oi khói. Ơ, biết đâu giờ mà có lại ấm, củi, những gian bếp nhỏ hẹp... tôi lại chả chế ra được loại ngon như cái rượu khói huyền thoại đây.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Có một trại trẻ mồ côi rất... mồ côi

      Các cháu ở đây đều yếu (mẹ sinh ngoài ý muốn, không được bồi dưỡng từ bé, gần chết mới được nhặt về...) nên đau yếu luôn. Mỗi lần đưa lên viện là đi cả đoàn.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Tết đến là để trở về làng

      Làng dù có thế này thế kia, dù có teo lại hay dịch chuyển, thì vẫn là một nơi để mà con người có thể lặn vào, vui buồn với nó.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Những mảnh rời từ một cuốn sách

      Khốc liệt, tất nhiên rồi. Chiến tranh mà. Mất mát, hy sinh, đau đớn, tiếc nuối, phí phạm, sai lầm... nhưng giờ, lùi lại, những hồn ma lại trở thành những điểm tựa để người sống tồn tại, sống và điều chỉnh hành vi.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Nghề viết thời 4.0

      Có mạng xã hội, chỉ cần một smartphone, ai cũng có thể trở thành nhà báo. Nhưng như thế thì, nhà báo lại càng không chỉ cần cái smartphone...
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Chưa xa lắm đâu ngày xưa ạ...

      Tôi chợt nhớ một thời, chưa xa lắm đâu, những câu thơ, những cuộc đời, những tháng ngày quay quắt trong đói mà người người nghe và tin thơ đến thế, nghe thơ như lớp trẻ bây giờ đi liveshow. Chưa xa lắm đâu, ngày xưa
    • Nhà thơ Văn Công Hùng

      Phập phồng Tết về

      Con người ta lạ thế, quanh năm đầu tắt mặt tối, buông tay ra ngẩng mặt lên, đã thấy cái lạnh hun hút luồn qua nỗi nhớ, nỗi hoài vọng, nỗi nhớ quê, đã thấy ký ức tuổi thơ dâng đầy trong mắt.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Hoa lạ

      Tắc đường ư, hít bụi ư, tai nạn ư... thì thôi, ở nhà, xách cái bình xịt, ngắm nấm cũng là một cách thư giãn sang trọng.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Tản mạn về hậu Lễ hội hoa Dã quỳ

      Nó vốn là một loài hoa dại, đã nở hàng triệu đời nay trên trái đất này. Có thể ai cũng đã từng thấy ở bất cứ nơi đâu trên đất nước ta, nhưng không hiểu sao, khi về với Tây Nguyên nó mới là... dã quỳ.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Từ chuyện đi tìm liệt sỹ Phạm Hoài

      Tôi phải viết lại việc này vì thấy nó cần phải viết, vì chúng ta còn rất nhiều liệt sĩ như liệt sĩ Hoài nữa, gia đình cũng đang đỏ mắt đi tìm, và bản thân tôi cũng đã giúp nhiều người đi tìm, nhưng đều chưa đạt kết quả.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Nghĩ lan man nhân vài việc trước mắt...

      Ở đây rõ ràng là có sự lệch chuẩn về văn hóa. Có một thứ văn hóa méo mó đang tồn tại trong đời sống. Nó khiến xã hội bị rối, bị nhiễu. Nó làm một bộ phận người mất phương hướng.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Chứng chỉ... phù phiếm

      Hầu như đời công chức, viên chức, nói chung là người nhà nước, là cán bộ, không ai lạ gì cái thứ giấy con con, thời hạn học cũng không dài, nhưng nó ám ảnh mọi người, là chứng chỉ.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện... đầu ra

      Ơ kìa, nó là một trong tứ khoái của con người mà. Là nói cái hành động ấy, còn sản phẩm của hành động, thì nó là "Nhất nước nhì phân tam cần tứ giống...". Lại vẫn cứ phải là nhì trong tứ cái quan trọng của đời cây lúa.
    • Nhà văn Văn Công Hùng

      Chuyện mốt một thời...

      Cái thời chúng tôi ấy, người ta coi mốt là... nội dung, là đạo đức. Còn giờ, mốt trở về đúng ý nghĩa của nó, là trào lưu, là hình thức, đẹp hay xấu còn tùy, chứ nó chả nặng nề như ngày xưa nữa.
Đọc nhiều
  • Những giọt nước mắt sẻ chia

    Chưa ai và cũng không ai có thể thống kê được những giọt nước mắt đã rơi, từ hai phía, những người bị nạn và những người đi cứu, đi giúp, đi san sẻ...

    img
  • Xấu hổ không chịu được...

    Tôi cho rằng cái cô giải Nhất "bịp" kia cũng là nạn nhân của tự sướng. Nếu không bị phát hiện, thì làng xóm, rồi bà con lại chẳng ồ ạt vào "phây" "like"...

    img
  • Phập phồng Tết về

    Con người ta lạ thế, quanh năm đầu tắt mặt tối, buông tay ra ngẩng mặt lên, đã thấy cái lạnh hun hút luồn qua nỗi nhớ, nỗi hoài vọng, nỗi nhớ quê, đã thấy ký ức tuổi thơ dâng đầy trong mắt.

    img

TOP