Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

Tiêu chuẩn trông cháu

Mình vào phòng, thấy đầy sách về chăm sóc và giáo dục trẻ con. Một cuốn có title “Vô cùng tàn nhẫn! Vô cùng yêu thương”. Mình cầm lên, nghĩ: “Mày khổ rồi, Đại ca! Mày có bố gấu, mẹ hổ, sẽ kỷ luật sắt, dạy mày thôi".

Tiêu chuẩn trông cháu
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Nỗi nhớ đất ở

      Ý nghĩ ấy cứ lớn dần lên, để rồi cuối cùng làm nên cái đích là khu vườn quê hiện nay, nơi mình đang viết về nó, cũng là một cách bồi bổ ký ức về một nơi đất ở…
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Nhìn một cái cây

      Có ngôi nhà ở làng, năng về, ngồi đọc sách và ngẫm nghĩ sự đời là thú vị. Nhìn và nghĩ từ chuyện trong vườn nhà, rồi ra là những rộng lớn ngoài đời kia, cũng muốn chia xẻ cùng với nhiều người, để mà vui sống hơn...
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Gặp lại Cà Hoa

      Thế rồi thốt nhiên, tôi gặp lại Cà Hoa trên ti vi. Giữa cái phóng sự, có một đoạn phỏng vấn một nữ lãnh đạo tỉnh. Tôi nhìn thấy mặt người đã có nét quen quen rồi, nghe tiếng nói, lại càng thấy quen hơn...
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Cơn sốt và con dao rừng

      Tôi nằm li bì mấy ngày thì qua cơn sốt rừng. Khỏe lại, bà nội nhai trầu bỏm bẻm, hai ngón tay quết nước trầu bên mép xong, thở dài: “Cha bố nhà anh, đi rừng đi rú kiểu gì mà suýt bị ma rừng nó lấy mất hồn thế, hả?"
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Những con cá kỳ ảo

      Ngồi trên tảng đá dưới gốc cây cổ thụ bên hồ nước, nắng trưa làm bừng lên khuôn mặt hồng hào của cái Hoa, những lọn tóc bay bay qua ánh mắt nó lấp lánh. Nó bảo, mình xuống hồ cùng tắm đi. Tôi im lặng.
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Bài học đường đời (Phần bốn)

      Vụ này, tôi và cái Dung thoát nạn bị ghép đôi và chế giễu của lũ bạn. Ai lại đi ghép đôi hai đứa chỉ vào nhau mà cùng bảo nhau là trẻ con cơ chứ? Nhưng rồi, tôi cứ tiếc mãi.
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Bài học đường đời (Phần ba)

      Vẫn còn nguyên cái cảm giác vừa sợ hãi vừa sung sướng khi lần theo một cành nhãn rừng treo lủng lẳng trên một vách núi đá, để hái mấy chùm quả chín vàng còn sót lại, phía dưới là một khoảng thung lũng sâu hun hút…
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Bài học đường đời (Phần hai)

      Cuộc đời giống như dòng suối lũ, giống như con đường, có những xoáy nước, có những cái hố, nếu không biết cách nhìn ra để tránh hoặc sa vào rồi mà không biết cách thoát nhanh ra thì dễ chết lắm.
    • Nhà thơ Nguyễn Thành Phong

      Bài học đường đời (Phần một)

      Ta đi trên đường đời, mỗi ngày tích thêm một ít trải nghiệm và suy ngẫm để đi tiếp… Đường không phải lúc nào cũng suôn sẻ, hanh thông. Tôi có những trải nghiệm từ thời thơ ấu, thường trở đi trở lại nhiều lần...
Đọc nhiều
  • Bài học đường đời (Phần một)

    Ta đi trên đường đời, mỗi ngày tích thêm một ít trải nghiệm và suy ngẫm để đi tiếp… Đường không phải lúc nào cũng suôn sẻ, hanh thông. Tôi có những trải nghiệm từ thời thơ ấu, thường trở đi trở lại nhiều lần...

    img
  • Bài học đường đời (Phần hai)

    Cuộc đời giống như dòng suối lũ, giống như con đường, có những xoáy nước, có những cái hố, nếu không biết cách nhìn ra để tránh hoặc sa vào rồi mà không biết cách thoát nhanh ra thì dễ chết lắm.

    img
  • Lãng tử trong làng báo

    Cũng đã mấy chục năm qua rồi. Nguyễn Tiến Thanh tôi biết, giờ đã tầm “tri thiên mệnh”, từng “trày vảy” với báo chí, cũng có đận “lên bờ xuống ruộng”, làm gì mà cập nhật được thế, làm gì mà còn trong trẻo thế?

    img

TOP