author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

Covid-19: Tìm điều tích cực trong những tin xấu

Dĩ nhiên việc có đến 9 người nữa trên chuyến bay vừa phát hiện nhiễm Covid-19 là tin xấu. Hãy để ngỏ khả năng còn nhiều người khác nữa bị nhiễm. Nhưng điều tích cực là đã kịp thời tìm ra và đang ráo riết tìm.

img
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Chính pháp

      Những biến tướng lệch lạc ở một số chùa và tăng ni, hiện nay không ít. Căn nguyên là từ các rắc rối lộn xộn của đời phản ánh vào.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Xung quanh chuyện "sán lợn"

      Tại một trường Mầm Non phát hiện thịt cho trẻ em ăn nhiễm sán gạo. Tiếp đó người ta thấy đơn vị cung cấp thực phẩm này không chỉ bán cho trường Mầm Non đó, mà cho hàng chục trường khác. Phụ huynh lo lắng và bức xúc, không biết con mình có bị nhiễm sán không. Họ mang con đến bệnh viện ở Hà Nội để xét nghiệm.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Người mẹ thứ hai

      Những tưởng cái tổ chim non ấy sẽ bình yên và cứng cáp lên, trở thành tổ chim vui. Nhưng những đòn đánh của số phận là rất khắc nghiệt. Người mẹ của những đứa bé ấy không hiểu sao lại tự tử. Chỉ ít ngày sau đó, người bố suy sụp rồi cũng mất theo. Trong nửa tháng trời ,10 đứa con (một đứa đã mất từ trước), lại mồ côi...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Tôi rất nghi kiểu viết này...

      Chúng ta đã tuyên bố "Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra". Một tuyên bố thật hay! Nhưng đã có nhiều ví dụ thuyết phục cho việc thực thi tuyên bố này chưa? Nay, dân người ta tổ chức được việc kiểm tra như thế này, thì đáng lẽ ra, rất cần hoan nghênh và tạo điều kiện cho họ làm chứ! Vậy mà lại không đơn giản như thế, thật buồn...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Dưới chân cột đèn đường Bình Nhưỡng

      Tôi ngồi bệt xuống hè bên cậu sinh viên. Và qua Hưng, tôi kể về những ngày trước đây của tôi. Khi đó tôi cũng học ở chân cột điện thế này. Khi đó giấy bút của tôi cũng giống thế. Khi đó Việt Nam còn nghèo hơn thế này về ăn, về mặc. Vì thế, gặp cậu, chúng tôi như sống lại thời đi học của mình. Khi hai anh em chúng tôi đi về, cậu sinh viên còn nhìn theo rất lâu. Đi rất xa, tôi ngó lại, thấy bóng cậu đang cúi xuống trang vở miệt mài học, dưới ánh đèn vàng đỏ yếu ớt , những con côn trùng bay ở trong quầng sáng...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Nhiều không chịu nổi!

      Sau một tuần, tự hắn thấy mỗi ngày hắn không tiêu hết đến 100 ngàn. Kể cả ăn sáng, ăn trưa và bữa cơm tối tự nấu. Hắn thấy không phải vay tiền ai làm gì. Hắn tự nhận ra cuộc sống của hắn càng ít quần áo, không tủ lạnh, không có những chai rượu, thùng bia, những cuộc tụ bạ quán xá, thì dễ chịu hơn hẳn. Có lẽ còn khoẻ ra...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Chùa

      Chùa là nơi tĩnh tâm. Mọi cái trong kiến trúc của chùa đều để tâm người ta lắng lại. Sự thanh lọc kỳ diệu, vĩ đại từ những mái chùa bình yên, giấu mình trong bóng cây, trong vách núi. Chùa Việt từ xưa toát lên cái sâu lắng, chứ không phải sự bề thế.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Tranh vui và tranh đả kích

      Táo Quân là chương trình đả kích những cái xấu đã xảy ra trong cuộc sống xã hội. Vì vậy nó là tranh đả kích nhiều hơn. Việc đặt một doanh nhân có thật, không hề có hành vi nào gây hại cho xã hội vào chương trình đó là không ổn. Sai về chọn chất liệu cho thể loại...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Cây đào già

      Tôi tìm cách leo theo tường để nhìn được gần những nhánh cành cao nhất. Đúng là có những nụ đang nhô ra từ những cành xám như thể đã khô. Bằng cách nào đó, thân cây đào già mục xốp dường như dùng tay cũng bóp vụn tơi ra được, vẫn có những sợi thớ nào còn sống, và những sợi đó dốc sức cuối cùng để nuôi cho những cái nụ chỗ rất xa kia.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Cái nhà

      Dãy biệt thự ấy, lúc đầu nhìn hào nhoáng, giờ thì cũng lại ồn ào, bụi bặm. Mấy hôm vừa rồi Hà Nội tắc chuyện rác. Xe rác ứ đầy trước cửa nhà Hải. Đóng hết mọi cửa kính cũng không chịu nổi mùi. Hải gọi điện rủ tôi đi ngồi quán bia, như một hình thức "sơ tán". Tất nhiên chuyện này là hãn hữu thôi, chúng tôi thậm chí vui là sự cố ứ rác đã cho mình có dịp để bù khú giống khi xưa...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Cổ động viên tiêu dùng và Cổ động viên cống hiến

      Cổ động viên cống hiến luôn là người đồng hành cùng đội nhà. Còn nếu chỉ tìm kiếm ở đội nhà những phút sung sướng thoả mãn, thì đó là cổ động viên tiêu dùng. Hay đúng hơn, không phải cổ động viên, mà là người đi xem bóng đá. Như là đi đến với một cuộc nhậu vui. Có điều, bóng đá khác.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Lề thói

      Có một thời, có thể cả bây giờ, chúng ta không ai ác cả, chúng ta chỉ hành động theo lề thói nào đó mà ta nghĩ nó là bình thường. Bởi chúng ta lớn lên và sống cùng các lề thói ấy. Khi còn quá nhiều lề thói, nếu không may do một lỗi nào đó mà bị rơi vào bánh xe đầy sức mạnh của lề thói, số phận một con người có thể rất mong manh.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Chuyện thời lâu lắm rồi

      Tôi tự hỏi thầy Ph – hay anh thanh niên Ph ấy, nếu vào thời này, có tránh được nỗi bất hạnh không? Và tôi nhận ra là kể cả bây giờ cũng không tránh được. Có những ràng buộc mạnh mẽ hơn nhiều lần tâm trí của con người. Hoặc quy thuận nó, hoặc sẽ tan nát.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Một lần lạc đường

      Bao năm rồi tôi hầu như quên cái lần lạc vào xóm Côdắc ấy. Cho đến gần đây, nằm ốm không đi lại được, vào mạng tìm đọc lại những tiểu thuyết Nga về vùng người Côdắc sinh sống. Trong đó miêu tả những ngôi nhà Côdắc, ai đến gõ cửa là được đón vào, cho ăn cho uống, cho ngủ lại. Đó là điều ai cũng làm thế, không coi là chuyện tốt bụng, ơn huệ...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Chuyện nhà thằng Hải

      Thằng Hải sau này nói, lễ cưới xong còn phải dọn thóc và đồ ra gian ngoài. Thằng Hải vô tư kể: Cô dâu mới dọn xong buồng cứ ngồi ngoài hiên mãi. Sau, có bà thím cầm tay dắt vào buồng. Khi thằng Hải bị đánh thức dậy để chào anh thì nó thấy chị mới của nó đã ngồi trong bếp nấu cơm. Khi anh nó khoác ba lô đi cũng vẫn ngồi trong bếp không ra vì ngượng...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Đâu là "Vẻ đẹp tiềm ẩn"?

      Ai ra nước ngoài, kể cả chúng ta, đều rất nhạy cảm với mỗi hành vi xấu xí đối với mình. Nhất là nếu lần đầu đến xứ lạ. Cho nên có thể hiểu, nếu như người khách du lịch nước ngoài đến Việt Nam, bị vấp phải sự xấu xí đó, thì về lý trí, họ vẫn hiểu đâu cũng có người tốt, kẻ xấu, nhưng về tình cảm thì họ tổn thương, và chắc chuyện quay lại lần nữa là điều họ sẽ không nghĩ đến.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Trả chậm - nhịp đời nhanh

      Bạn thử nghĩ xem: Đa số người Việt ổn định về nhà cửa, đồ dùng lúc nào? May ra thì ở tuổi trung niên, nhưng đa số là khi đã nhiều tuổi. Nhiều người có nhà tốt khi sắp hết tuổi đi làm. Kết thúc cuộc đời phấn đấu, lao động, thì mới ổn về chỗ ở và tiện nghi. Không ít người có nhà đẹp, xe đẹp khi đã không còn quá thích thú chuyện nhà cửa và xe cộ nữa, vì đã bước vào mùa đông của đời mình..
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Thời "đong gạo"

      Những khi mẹ chưa đong được gạo, hai anh em tôi cầm rá đi vay, tôi vẫn tránh những nhà có con gái là bạn cùng lớp. Vì ngượng. Nhưng cũng có lần đi hết các nhà mà vẫn không vay được gạo. Tôi đành sang nhà gần đó, dù rất ngại vì là nhà đứa lớp phó là con gái. Không chỉ là lớp phó, mà còn rất trắng trẻo. Đã hy vọng không gặp bạn ở nhà, nhưng trớ trêu là lại có mỗi "nó" trong nhà.
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Cơ hội mưu sinh

      Ban ngày chắc cậu này chỉ lang thang ngoài bãi biển. Tối đến, cậu đến một vài quán cafe, ngồi lầm lì uống vodka. Rồi đến lúc nào đó, khi rượu đã ngấm, cậu lôi ghita ra chơi, không nói không rằng. Lại nhấp vodka. Thường đến đêm thì bốc, hát như trút gan ruột. Say thì về. Hôm sau có thể lại đến quán khác. Các quán ấy bao tiền đủ để cậu ta sống, có chỗ ở...
    • author Nhà báo Trần Đăng Tuấn

      Quán Nghi Xồm

      Các ông xem, nó bỏ lại đến hai phần ba. Gọi cho lắm vào. Gọi nhiều thì tôi được nhiều tiền, mất gì của tôi. Nhưng đây này, riêng món ốc chuối đậu, tôi phải ăn mòn bát thiên hạ, thử nấu trăm lần thêm bớt mới vừa ý. Nó ăn được bao nhiêu đâu, giờ đổ đi. Tiền nó trả nhưng tức anh ách. Mà đến ăn cũng ngu, đã ốc chuối đậu lại còn thịt gà, thịt bò!
Đọc nhiều
  • Thư viết cho tháng 7

    Vụ cháy xảy ra mới rõ là ngay cả đến số lượng hóa chất độc là thủy ngân đã phát tán bao nhiêu cũng không xác định gần chính xác được. Doanh nghiệp nói 1, còn phán đoán là có thể gấp đôi...

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Bất cứ ai cũng có thể đem đến sự khác biệt cho cuộc sống của người khác bằng sự quan tâm và tình yêu thương...

    img
  • Thư viết cho tháng 7

    Vụ cháy này đã làm bộc lộ ra một vấn đề lớn, là khủng hoảng về trình độ quản lý xã hội, trình độ ứng phó sự cố an sinh...

    img

TOP