Rea Blog

Con chim xanh mào đỏ ức vàng...

Con cứ chờ, sẽ có những con chim đến đây chơi với con, có đàn bướm trắng hiện ra khi nắng lên. Tôi vẫn buồn lắm, cố chịu đựng lúc cha rời đi, rồi oà khóc, khóc to mãi...

img
    • author Nhà văn Trần Thanh Cảnh

      Sự diệu kỳ của công nghệ sinh học

      Công nghệ sinh học đã gần như trở thành một chiếc đũa thần trong tay loài người.
    • author Thầy Thích Tâm Hiệp

      Lá rụng về cội

      Uống nước nhớ nguồn là đạo lý thiêng liêng của người Việt. Đạo lý này, nghe ra thì ai cũng biết, nhưng để hiểu cho đúng giá trị của chữ "nguồn" thì mới là điều đáng trân quý.
    • author Nhà văn Phạm Ngọc Tiến

      Thi sỹ bạc mệnh (Phần 2)

      Tôi đặt vòng hoa thay mặt đoàn phim viếng anh. "Đoàn phim “Ma làng” kính viếng!". Không còn từ ngữ nào hơn, cũng không có cách gì khả dĩ hơn để biểu thị lòng thương tiếc của những người làm phim với anh.
    • author Nhà văn Nguyễn Thành Phong

      Nhà văn và kẻ trộm

      Người ta quá khó khăn, thiếu thốn, phải đi ăn trộm, nhưng ăn trộm cho vợ, cho con thế, thì nên thông cảm với người ta, đi báo công an bắt người ta làm gì?
    • Còn gì để mong ngóng

      Tôi vẫn tin khi con người còn hy vọng, mong ngóng thì còn nhiều giá trị để sống. Chỉ e ngại cuộc đời ai đó một khi đầy đủ quá sẽ biến người ta thành vô cảm và lãnh cảm mới đáng sợ.
    • Trí tưởng tượng

      “Trí tưởng tượng quan trọng hơn học vấn!” - Khi nói vậy, ông tổ của thuyết tương đối Anhxtanh muốn cảnh báo nhân loại rằng thảm họa lớn nhỏ, những tăm tối về trí tuệ... đều có nguyên nhân từ việc thiếu trí tưởng tượng.
    • Đi bộ và quan sát

      Rất nhiều thanh niên cũng huỳnh huỵch đi bộ. Rất nhiều măng tơ, rất nhiều sức sống, căng tròn mơn mởn, rất nhiều tăm tắp ngà ngọc, nhiều thoảng mồ hôi như tinh dầu chưng cất ngất ngây cả đoạn đường buổi sáng.
    • author Nhà văn Trần Thanh Cảnh

      Mùi no ấm

      Cái màu vàng óng trong nắng chiều của lúa đang chín, cùng mùi hương thơm đặc biệt mà mãi sau này tôi mới định được danh của nó là mùi gì ấy, đi theo tôi suốt cả cuộc đời…
    • Thi sỹ bạc mệnh (Phần 1)

      Tiếc thay và cũng là điều không thể ngờ, thời gian chỉ chưa đầy một năm sau đó, số phận liên tiếp giáng vào Ngô Đăng Khoa những đòn chí tử...
    • Gửi Thủy Tiên nhân ì xèo chuyện từ thiện!

      Hàng bao nhiêu con người bỗng nhiên gặp tai họa, cần được giúp đỡ. Họ cũng như họ hàng, làng xóm của ta ở quê thôi, họ cũng là những con người, đâu phải chuẩn mực như những tấm gương mà không có những ì xèo, tì vết?
    • Ngày mưa nhìn cái gạt nước

      Cái gạt nước có gạt đi u buồn hay nỗi thống khổ của người còn sống sót lại vừa mất người thân trong gia đình khi làng mạc, nhà cửa bị cuốn trôi sau lũ? Và sau cả sụt lở đất, liệu rồi phép màu có mãi hiện ra.
    • Danh và phận

      Văn hóa cao là trong ứng xử làm tăng phẩm giá của nhau, tôn nhau cao lên. Ngược lại, hạ giá, hạ nhục nhau hoặc thường thấy hơn, tạo ra sự khó chịu cho nhau... là biểu hiện của văn hóa thấp.
    • author Nhà văn Văn Công Hùng

      Những giọt nước mắt sẻ chia

      Chưa ai và cũng không ai có thể thống kê được những giọt nước mắt đã rơi, từ hai phía, những người bị nạn và những người đi cứu, đi giúp, đi san sẻ...
    • author Nhà văn Trần Thanh Cảnh

      Phong - thủy: Gió mưa là chuyện của giời…

      Cứ đi xây nhà ở dưới chân núi, thậm chí khoét một phần núi ra làm nhà thì hỏi phong thủy ở đâu? Mưa ít còn đỡ, mưa như đổ ống ở miền Trung vừa rồi thì cái chuyện lở đất, sập núi hầu như là tai họa được báo trước.
    • Mùa lũ quê tôi

      Những người biết đem từng bước chân yêu thương để đi vào cuộc đời với tinh thần Phụng sự chúng sinh là cúng dường chư Phật.
    • author Nhà văn Phạm Ngọc Tiến

      Người từ ngõ lỗ thủng

      Trung Trung Đỉnh như một lãnh tụ tinh thần của người thân họ hàng. Ngay cả gia đình tôi hay bất kỳ người bạn thân nào, anh cũng có một vị trí đặc biệt.
    • Giữa lụt miền Trung, nhớ chuyện Tư Hồng

      Nói đến lịch sử, lại nhớ một câu chuyện xa xưa, cách đây hơn 100 năm, cũng là chuyện lụt bão ở miền Trung với tấm tình chia sẻ và cả sự phiền lòng.
    • Lũ rút chỉ còn tình người dâng cao

      Dù vậy, cuộc sống vẫn tiếp diễn, chúng ta vẫn phải hy vọng, rồi thời gian sẽ an ủi họ, sẽ se lành vết thương và dịu lắng hơi thở dài.
    • Được phép và không cấm

      Được phép không bao gồm được những điều không cấm. Ngược lại, không cấm mở ra phạm vi vô tận cho những điều được phép làm mà không nhà làm luật tài giỏi nào tìm hết được.
    • Nhớ chuyện chạy lụt ngày xưa

      Còn bé tí nhưng tôi đã biết sợ, đã thấy mình đúng là... bé tí trước lũ. Và cả những dãy xóm làng đồ sộ đầy sức sống phía trong kia cũng phất phơ như những lá tre...
Đọc nhiều
  • Đi bộ và quan sát

    Rất nhiều thanh niên cũng huỳnh huỵch đi bộ. Rất nhiều măng tơ, rất nhiều sức sống, căng tròn mơn mởn, rất nhiều tăm tắp ngà ngọc, nhiều thoảng mồ hôi như tinh dầu chưng cất ngất ngây cả đoạn đường buổi sáng.

    img
  • Nhà văn và kẻ trộm

    Người ta quá khó khăn, thiếu thốn, phải đi ăn trộm, nhưng ăn trộm cho vợ, cho con thế, thì nên thông cảm với người ta, đi báo công an bắt người ta làm gì?

    img
  • Gửi Thủy Tiên nhân ì xèo chuyện từ thiện!

    Hàng bao nhiêu con người bỗng nhiên gặp tai họa, cần được giúp đỡ. Họ cũng như họ hàng, làng xóm của ta ở quê thôi, họ cũng là những con người, đâu phải chuẩn mực như những tấm gương mà không có những ì xèo, tì vết?

    img

TOP