Tác giả Nhà thơ Hoàng Việt Hằng

24/09/2020, 20:42 GMT+7
  • 26/08/2020, 09:30

    Vẫn còn mưa giọt gianh

    Vẫn còn mưa giọt gianh

    Thôi bây giờ dù có gỗ quý, dù đinh lim sến táu cũng chào thua, đến tỷ phú còn chẳng mang đi được lâu đài, biệt thự nữa là căn nhà với đống két sắt.

  • 10/08/2020, 17:00

    Khi nhà chung cư không có láng giềng gần

    Khi nhà chung cư không có láng giềng gần

    Tôi vẫn ngẩn ngơ nghĩ và nhớ về sự tốt bụng, chân thành của tình hàng xóm. Thì ra ngày xưa ấy, láng giềng gần bên nhà tôi không phải mua, họ tử tế có sẵn trong người.

  • 27/07/2020, 15:10

    Vô danh, nhìn trước, thẳng!

    Vô danh, nhìn trước, thẳng!

    Cả dân tộc Việt đã không quên những dòng sông máu lửa, những núi xương nằm lại nẻo đường. Để cuộc đời ta có thể ngước lên và cúi xuống biết ơn, những người lính từng hy sinh vì đất và nước Việt.

  • 23/07/2020, 14:10

    Và nâng lên đặt xuống

    Và nâng lên đặt xuống

    Nâng lên và đặt xuống là câu thường dùng khi trong gia đình ai đó không may có người ốm. Trong nhà ai đó gặp hạn, khổ nhất khi phải thuê ô sin nâng lên đặt xuống người mẹ, hay người cha thân yêu nhất của chính ta.

  • 15/07/2020, 13:30

    Xuôi sông Đà lên động Thác Bờ

    Xuôi sông Đà lên động Thác Bờ

    Chạm đỉnh của động Thác Bờ cho bạn cái nhìn xa hơn, rộng hơn về phía cuối sông Đà. Những con thuyền như chiếc lá lao đi, đâu đó tiếng còi tàu trầm trầm chạm bến.

  • 10/07/2020, 07:00

    Trăng vẫn treo cửa sổ sân nhà

    Trăng vẫn treo cửa sổ sân nhà

    Tôi coi ký ức là tài sản của một đời người, trong đó có kỷ niệm in dấu không nhòa về nắng mưa vẫn giọt gianh trước cửa, đó là sân và cây, và con mèo nhị thể đang nằm phơi nắng.

  • 26/06/2020, 06:35

    Xứ sở "vàng đen" có mặt trời trên biển

    Xứ sở "vàng đen" có mặt trời trên biển

    Hạ Long là xứ sở của miền "vàng đen", nơi có nhiều mỏ than quý, nơi thật gần để nhìn mặt trời mọc trên biển.

  • 21/06/2020, 06:00

    "Số dư" của nghề viết

    "Số dư" của nghề viết

    Phía sau "số dư" của nghề viết, tất nhiên không phải "số dư" của tiền bạc. "Số dư" của nghề báo được tính bằng máu xương và nước mắt, bằng tâm thế chính trực của người viết luôn trọng con chữ và trọng sự thật ở cõi người.

  • 10/06/2020, 13:30

    Hương và vị Hà Nội

    Hương và vị Hà Nội

    Dù Hà Nội đã có nhiều món ngon của thời hội nhập, nhưng món ăn truyền thống của đất kinh kỳ vẫn lưu giữ trong sự tề gia, khéo léo vun vén của mỗi người bà, người mẹ. Họ lặng lẽ để lại trong bữa ăn những dư vị đặc biệt.

  • 05/06/2020, 13:36

    Bóng người còn gửi lại

    Bóng người còn gửi lại

    Có thật trong cuộc đời này ai đó bảo tàng một mối tình si, có không? Thi sỹ hay đặt giả thiết bạn ạ. Chính tôi cũng nghi ngờ, tình yêu cũng không vĩnh cửu, ở đời không gì là mãi mãi? Nhưng lòng tốt và sự tốt đẹp con người dành cho nhau thì mãi còn. Thường thì người cho không hay nhớ, người nhận mới nhớ!

  • 29/05/2020, 14:00

    Nhật ký không có tuổi

    Nhật ký không có tuổi

    Nhật ký của những người lính viết dưới bom đạn, viết cả trong phút giây cận kề cái chết và kiệt sức. Có rất nhiều trang nhật ký mà ở đó, người viết đã hình dung đến “di chúc” và lời nhắn gửi về gia đình...

  • 21/05/2020, 13:40

    Không chỉ có dấu chân voi ở Luông Pha Bang

    Không chỉ có dấu chân voi ở Luông Pha Bang

    Tháng 5, tôi đi qua chùa Thạt Luổng, qua vườn tượng Phật với rất nhiều thiện cảm về dân tộc Lào. Và không chỉ có chùa, có vườn, nói như nhà văn Chăn Tha Phon thì “khi đến Luông Pha Bang, chị sẽ có nhiều ngạc nhiên khác".

  • 13/05/2020, 06:45

    Sách cũ như một bến đợi, một sân ga

    Sách cũ như một bến đợi, một sân ga

    Sách cũ, không phải vàng bạc gì, nhưng đó là hơi thở của ký ức đời người, là bến đợi, là sân ga, là sự thức tỉnh bất chợt giúp người ta hiểu biết, thức ngộ, để rồi tựa vào sự hiểu biết vô hình để từng trải sống tiếp.

  • 07/05/2020, 13:45

    Tủa Sín Chải, về nơi nhà không khóa cửa

    Tủa Sín Chải, về nơi nhà không khóa cửa

    Trong sự bình yên của núi rừng, không có một hàng rào barie nào ngăn cách giữa vật chất và con người. Những ngôi nhà một tầng mái tôn, bếp lửa đốt bập bùng và khói bay lên, họ thật hạnh phúc...

  • 30/04/2020, 07:20

    Vợ nhà văn, phía sau những cánh đồng chữ

    Vợ nhà văn, phía sau những cánh đồng chữ

    Phía sau những tác phẩm văn học, những giải thưởng vinh quang và cay đắng của nhà văn là những người vợ hiền. Họ chỉ sống bình dị thuần khiết, có người ở nông thôn ra, có người gốc thị thành.

  • 21/04/2020, 13:40

    Người tìm bụi vàng trên chiếc cân tiểu ly

    Người tìm bụi vàng trên chiếc cân tiểu ly

    Những người “muôn năm cũ” là những hạt bụi vàng mà bà Tùy thấy mình luôn giàu có, vô chừng. Tài sản của bà, có dãy phố Hà Nội để nhớ, để ghi chép và truyền lại cho con cháu ở phía trời Âu...

  • 15/04/2020, 13:46

    Còn ai gói ghém mùa đông

    Còn ai gói ghém mùa đông

    Gói ghém mùa đông không chỉ là cơn cớ, xếp lại gió mùa hay gói lại hoặc mở ra ký ức bỏ quên, mà đó có khi còn là khép lại mấy mảnh vụn thật buồn để rồi ta sống khác đi, mạnh mẽ hơn, can đảm hơn...

  • 13/04/2020, 10:30

    Một lần lên núi Muối

    Một lần lên núi Muối

    Y Tý khơi gợi da diết nhất đó là những ngôi nhà đất thó, tường trình dày, mái phủ đầy rêu, cây leo còn mọc cả trên lớp lá, đó là những ngôi nhà nom rất giống cây nấm của người dân tộc Hà Nhì.

  • 07/04/2020, 06:30

    Một cách tiêu pha thời gian

    Một cách tiêu pha thời gian

    Người nào biết tận dụng thời gian sống để làm được việc mình yêu thích, hẳn người đó hạnh phúc. Ai đó biết trân quý thời gian, chắc phải là người hiểu giá trị sống tối giản.

  • 30/03/2020, 14:20

    Thất nghiệp và những lối rẽ khác

    Thất nghiệp và những lối rẽ khác

    Nhiều năm sau, khi nhìn lại lần thất nghiệp ngày trẻ, sau nhiều thất vọng, ưu phiền, tôi nhận ra: Phải cảm ơn thất nghiệp đã cho tôi nhìn thấy một khả năng khác, ẩn giấu trong con người của mình.

Thương hiệu nổi bật

TOP