Khi giấc mơ có nhà ngày càng xa người lao động
Có một nghịch lý đang hiện diện ngày càng rõ trong quá trình đô thị hóa. Thành phố ngày một rộng hơn, nhiều khu đô thị mới được hình thành, những công trình hiện đại liên tục xuất hiện, nhưng cơ hội sở hữu một căn nhà của không ít người lao động lại ngày càng thu hẹp.

Phối cảnh khu nhà ở xã hội Cồn Tiến cho thấy cách Đạt Phương dành nhiều không gian cho cây xanh, cảnh quan và các tiện ích chung, hướng đến một môi trường sống hài hòa, gần gũi với người lao động.
Đó không phải là những người đứng ngoài tiến trình phát triển, mà chính là những con người đang góp sức làm nên nhịp sống của đô thị mỗi ngày. Họ là giáo viên đứng lớp, là y bác sĩ miệt mài trong bệnh viện, là công nhân trên các dây chuyền sản xuất, là cán bộ, viên chức, người lao động trong nhà hàng, khách sạn, thương mại và dịch vụ. Thế nhưng, sau nhiều năm làm việc, khoảng cách từ thu nhập đến giá nhà vẫn là một chặng đường quá dài, khiến mong muốn có được một nơi ở ổn định trở thành nỗi trăn trở thường trực của nhiều gia đình.
Khi giá bất động sản tăng nhanh hơn khả năng tích lũy, một căn nhà không còn chỉ là câu chuyện của riêng thị trường. Đó trở thành vấn đề của an sinh, của chất lượng nguồn nhân lực và của khả năng giữ chân những con người đang góp sức cho sự phát triển của địa phương. Một thành phố có thể thu hút được nhiều dự án, tạo ra thêm hàng nghìn việc làm, nhưng sẽ khó phát triển bền vững nếu những người lao động không tìm được một nơi ở phù hợp để gắn bó lâu dài.
Chính từ thực tế ấy, nhà ở xã hội được đặt vào vị trí ngày càng quan trọng trong chính sách quốc gia. Đề án đầu tư xây dựng ít nhất một triệu căn hộ nhà ở xã hội cho người thu nhập thấp và công nhân khu công nghiệp đến năm 2030 không đơn thuần là một chương trình xây dựng quy mô lớn. Đằng sau mục tiêu khoảng 1.062.200 căn hộ là nỗ lực điều chỉnh một phần sự mất cân đối của thị trường, đưa quyền được an cư trở lại trung tâm của quá trình phát triển.
Nhà ở xã hội vì thế không nên được hiểu như một sự hỗ trợ mang tính ban phát, mà là một thiết chế cần thiết của đô thị hiện đại, giúp người dân có thể tiếp cận chỗ ở bằng chính thu nhập và sự tích lũy của mình trong điều kiện phù hợp hơn. Khi một gia đình có nơi ở ổn định, người lao động sẽ có thêm động lực gắn bó với công việc, trẻ em có điều kiện học tập lâu dài, đời sống cộng đồng được củng cố và các áp lực xã hội cũng từng bước được giảm bớt.
Nhìn từ góc độ kinh tế, nhà ở xã hội còn là một phần của hạ tầng phát triển. Đường sá có thể kết nối không gian, khu công nghiệp tạo ra việc làm, nhưng chính những căn nhà phù hợp mới giúp nguồn nhân lực ở lại. Một địa phương muốn nâng cao năng lực cạnh tranh không thể chỉ quan tâm doanh nghiệp sẽ đầu tư ở đâu, mà còn phải trả lời người lao động sẽ sống như thế nào và liệu họ có đủ điều kiện để gắn bó lâu dài với nơi mình đang cống hiến hay không.

Phối cảnh tổng thể Khu đô thị Cồn Tiến, nơi Đạt Phương đang mở rộng không gian phát triển bằng dự án nhà ở xã hội đầu tiên tại phía Nam Đà Nẵng.
Bởi vậy, việc Nhà nước thúc đẩy mạnh mẽ chương trình nhà ở xã hội cho thấy một bước chuyển quan trọng trong tư duy quản lý. Phát triển không chỉ là tạo thêm tài sản, mà còn là bảo đảm cơ hội tiếp cận những điều kiện sống căn bản cho số đông. Giá trị của một đô thị không chỉ nằm ở những công trình đắt giá, mà còn được thể hiện qua khả năng những người bình thường có thể tìm thấy một chỗ đứng lâu dài trong đô thị ấy.
Tuy nhiên, từ một chủ trương đúng đến những căn hộ thực sự có người vào ở luôn là một khoảng cách lớn. Nhà nước có thể xây dựng hành lang pháp lý, địa phương có thể bố trí quỹ đất, tháo gỡ thủ tục và xác lập chỉ tiêu, nhưng chính doanh nghiệp mới là lực lượng trực tiếp huy động vốn, tổ chức thi công, kiểm soát chất lượng và đưa sản phẩm ra thị trường.
Đây cũng là điểm khó nhất của bài toán nhà ở xã hội, bởi nhu cầu rất lớn nhưng khả năng sinh lời lại bị giới hạn. Thời gian chuẩn bị dự án dài, quy trình triển khai chặt chẽ, giá bán được kiểm soát, đối tượng mua phải được xét duyệt đúng quy định, trong khi doanh nghiệp vẫn phải bảo đảm chất lượng công trình, tiến độ và hiệu quả sử dụng vốn. Nếu chỉ nhìn vào lợi ích tài chính ngắn hạn, nhà ở xã hội khó trở thành lựa chọn hấp dẫn bằng các dự án thương mại.
Chính vì vậy, sự tham gia của mỗi doanh nghiệp có năng lực không chỉ mang ý nghĩa bổ sung nguồn cung, mà còn thể hiện tinh thần chia sẻ trách nhiệm với Nhà nước và xã hội.
Cồn Tiến trong chiến lược mở rộng không gian an cư của thành phố
Sau khi mở rộng địa giới, Đà Nẵng bước vào một giai đoạn phát triển với quy mô lớn hơn, cấu trúc kinh tế đa dạng hơn và nhu cầu nhà ở cũng tăng lên cả về số lượng lẫn phạm vi phân bố. Không gian đô thị không còn tập trung chủ yếu tại khu vực trung tâm cũ, mà đang được mở rộng về phía Nam, phía Tây, gắn với các cực tăng trưởng mới về du lịch, dịch vụ, thương mại, công nghiệp và logistics.

Các khối nhà được bố trí trong tổng thể thông thoáng, kết nối đồng bộ với hệ thống giao thông và không gian xanh của khu vực Cồn Tiến.
Trong bối cảnh đó, phát triển nhà ở xã hội không thể chỉ dừng ở việc hoàn thành một chỉ tiêu hành chính. Thành phố cần tạo ra một mạng lưới nhà ở được phân bố hợp lý, giúp người lao động có thể sống gần nơi làm việc, giảm chi phí đi lại và hình thành những cộng đồng cư trú ổn định tại các khu vực đang phát triển.
Đà Nẵng được giao mục tiêu đầu tư xây dựng hàng chục nghìn căn nhà ở xã hội trong giai đoạn đến năm 2030. Thành phố cũng đang triển khai nhiều dự án và chuẩn bị quỹ đất tại nhiều vị trí khác nhau, cho thấy nhà ở xã hội đã được đặt vào vị trí quan trọng trong chiến lược phát triển đô thị và bảo đảm an sinh.
Điều đáng nói là quyết tâm của thành phố chỉ có thể trở thành hiện thực khi nhận được sự tham gia thực chất của cộng đồng doanh nghiệp. Một quỹ đất được quy hoạch vẫn chỉ nằm trên bản đồ nếu không có nhà đầu tư đủ năng lực triển khai. Một chỉ tiêu dù được xác định cụ thể đến đâu cũng chưa thể tạo ra giá trị xã hội nếu không được chuyển hóa thành những căn nhà đúng tiến độ, đúng chất lượng và đúng đối tượng. Dự án nhà ở xã hội Cồn Tiến xuất hiện trong chính bối cảnh đó.
Được triển khai tại phường Hội An Đông, Cồn Tiến là dự án nhà ở xã hội đầu tiên tại khu vực phía Nam thành phố. Dự án có tổng diện tích 23.935,11m², gồm ba khu XH1, XH2 và XH3 với bốn tòa nhà cao 7 tầng, cung cấp 684 căn hộ có diện tích từ 45m² đến 68,6m². Trong đó, khu XH1 có 294 căn, khu XH2 có 120 căn và khu XH3 gồm hai tòa với 270 căn.
Nếu chỉ nhìn vào tổng số căn hộ, Cồn Tiến có thể chưa phải dự án lớn nhất trong chương trình phát triển nhà ở xã hội của thành phố. Nhưng vị trí của dự án tạo nên một giá trị riêng, bởi trong nhiều năm, khu vực Hội An và vùng phía Nam phát triển mạnh về du lịch, dịch vụ và thương mại, thu hút một lượng lớn lao động nhưng lại thiếu những sản phẩm nhà ở phù hợp với khả năng tài chính của họ.

Casamia Balanca góp phần định hình một không gian đô thị đồng bộ, làm nền cho bước phát triển mới của Đạt Phương tại khu vực Cồn Tiến.
Sự xuất hiện của Cồn Tiến vì thế không chỉ bổ sung thêm một dự án vào danh mục đầu tư. Dự án đang lấp vào phần còn thiếu trong cấu trúc phát triển của khu vực, nơi cơ hội việc làm đã mở rộng nhưng cơ hội an cư chưa theo kịp.
Một nhân viên khách sạn, một giáo viên trẻ, một cán bộ mới lập gia đình hay một người lao động trong ngành dịch vụ có thể làm việc nhiều năm tại Hội An nhưng rất khó tiếp cận nhà ở thương mại trong bối cảnh giá đất ngày càng cao. Nếu phải sống quá xa nơi làm việc, họ không chỉ tốn thêm chi phí và thời gian đi lại, mà còn khó hình thành sự gắn bó bền vững với địa phương.
Cồn Tiến mở ra một lựa chọn khác. Khi nhà ở xã hội được đặt ngay trong khu vực đang phát triển, người lao động có cơ hội sống gần việc làm, con cái có thể học tập ổn định và gia đình có điều kiện bén rễ lâu dài. Đó là lợi ích trực tiếp đối với cư dân, nhưng đồng thời cũng là lợi ích của thị trường lao động và nền kinh tế địa phương.
Một dự án nhà ở xã hội thành công vì vậy không chỉ được đo bằng số căn hộ đã xây, mà còn nằm ở số người có thể ổn định cuộc sống, số gia đình có thể giảm bớt gánh nặng thuê trọ và khả năng một khu vực giữ chân được lực lượng lao động phục vụ cho sự phát triển của mình.
Với Cồn Tiến, chủ trương an sinh của Nhà nước và định hướng phát triển của Đà Nẵng đang được chuyển thành một công trình cụ thể, có vị trí, quy mô và đối tượng thụ hưởng rõ ràng. Đó chính là cách chính sách bước ra khỏi văn bản để đi vào đời sống.
Sự lựa chọn thể hiện chiều sâu trách nhiệm của Đạt Phương
Đạt Phương bước vào dự án Cồn Tiến không phải trong tâm thế của một doanh nghiệp thiếu cơ hội đầu tư. Với nền tảng đã được tích lũy trong xây dựng, năng lượng, bất động sản và dịch vụ, doanh nghiệp có đủ điều kiện để theo đuổi những dự án thương mại có khả năng mang lại hiệu quả tài chính cao hơn. Trong một thị trường luôn ưu tiên những sản phẩm có biên lợi nhuận hấp dẫn, nhà ở xã hội rõ ràng không phải con đường dễ dàng nhất.

Diện mạo hiện đại, chỉn chu của dự án nhà ở xã hội Cồn Tiến thể hiện quan điểm không hạ thấp chất lượng sống chỉ vì sản phẩm dành cho người thu nhập còn hạn chế.
Nhưng Đạt Phương đã lựa chọn con đường khó hơn, khi dành nguồn vốn, quỹ đất, năng lực quản trị và kinh nghiệm phát triển dự án cho một lĩnh vực mà lợi nhuận bị giới hạn, thủ tục phức tạp và trách nhiệm đối với người mua đặc biệt lớn. Sự lựa chọn này không thể chỉ được lý giải bằng một phép tính kinh doanh thông thường.
Đạt Phương vẫn phải bảo đảm hiệu quả đầu tư, bởi không một doanh nghiệp nào có thể phát triển lâu dài nếu bỏ qua nguyên tắc tài chính. Nhưng với nhà ở xã hội, mục tiêu lợi nhuận không còn giữ vị trí duy nhất. Song hành với đó là trách nhiệm chia sẻ một phần gánh nặng an sinh với thành phố, giúp người lao động tiếp cận nhà ở và hoàn thiện cấu trúc đô thị tại khu vực phía Nam.
Chính điều này làm nên giá trị đáng nói nhất của Cồn Tiến. Dự án cho thấy Đạt Phương không chỉ tìm kiếm những nơi thị trường có khả năng trả giá cao, mà còn sẵn sàng hiện diện ở nơi xã hội đang cần thêm nguồn lực. Doanh nghiệp không đứng ngoài một bài toán khó của địa phương, cũng không chờ đến khi nhà ở xã hội trở thành phân khúc hấp dẫn mới tham gia.
Sự dấn thân ấy càng có ý nghĩa khi Cồn Tiến không được phát triển theo cách chỉ đáp ứng yêu cầu tối thiểu về số lượng căn hộ. Mật độ xây dựng chung của dự án được kiểm soát ở mức 38,3%. Một phần đáng kể quỹ đất được dành cho giao thông nội bộ, bốn bãi đỗ xe, cây xanh, sân vườn và không gian sinh hoạt chung. Khu vực tầng một được tổ chức các hoạt động thương mại, dịch vụ để phục vụ nhu cầu hằng ngày của cư dân.
Đối với một dự án thương mại, việc dành nhiều không gian cho cảnh quan và tiện ích có thể được chuyển thành lợi thế bán hàng. Nhưng với nhà ở xã hội, mỗi mét vuông không xây thêm căn hộ cũng đồng nghĩa với việc chủ đầu tư tự thu hẹp một phần khả năng tạo doanh thu. Đạt Phương đã chấp nhận sự đánh đổi ấy để giữ lại những khoảng không cần thiết cho đời sống.

Không gian sông nước, mảng xanh và hạ tầng đô thị tạo nên giá trị riêng cho khu vực Cồn Tiến trong chiến lược phát triển dài hạn của Đạt Phương.
Đó không phải là những tiện ích xa xỉ. Một khoảng sân cho trẻ em vui chơi, một lối đi có bóng cây, một không gian để người già vận động hay nơi cư dân có thể gặp gỡ là những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại quyết định một khu nhà có trở thành cộng đồng đáng sống hay không.
Người mua nhà ở xã hội có thể có khả năng tài chính hạn chế, nhưng họ không vì thế mà chỉ xứng đáng với những điều kiện tối thiểu. Họ vẫn cần một công trình an toàn, một môi trường thông thoáng, một diện mạo đàng hoàng và những tiện ích căn bản cho đời sống gia đình.
Cách Đạt Phương tổ chức không gian tại Cồn Tiến cho thấy doanh nghiệp không nhìn người mua nhà ở xã hội như một nhóm khách hàng thứ yếu. Dự án được đầu tư như một khu ở hoàn chỉnh, nơi chất lượng sống không bị hạ thấp chỉ vì lợi nhuận của chủ đầu tư thấp hơn.
Tư duy phát triển bền vững tại Cồn Tiến cũng được thể hiện theo một cách thực tế. Hệ thống pin năng lượng mặt trời trên mái, chiếu sáng LED tiết kiệm điện và các mảng xanh được nghiên cứu để góp phần giảm tiêu thụ năng lượng và chi phí vận hành.
Ở đây, bền vững không chỉ là một khái niệm môi trường. Với người mua nhà ở xã hội, bền vững còn là khả năng duy trì cuộc sống lâu dài trong căn hộ mà không phải đối mặt với những khoản chi vượt quá thu nhập. Một thiết kế tiết kiệm điện, một công trình ít phải sửa chữa và một khu ở được tổ chức hợp lý đều có thể làm giảm gánh nặng tài chính cho cư dân qua nhiều năm.
Đó là sự khác biệt giữa việc giúp người dân mua được nhà và giúp họ thực sự sống ổn định trong căn nhà ấy.
Việc phát triển Cồn Tiến cũng mở ra một tầng ý nghĩa mới trong hệ sinh thái đô thị của Đạt Phương. Sự mở rộng không chỉ nằm ở việc bổ sung thêm một loại hình sản phẩm, mà còn ở việc mở rộng nhóm cư dân được thụ hưởng những giá trị mà doanh nghiệp tạo ra.
Một đô thị không chỉ được làm nên bởi những người có khả năng mua các sản phẩm cao cấp. Thành phố còn thuộc về công nhân, giáo viên, y bác sĩ, viên chức, người làm dịch vụ và những gia đình trẻ đang gây dựng tương lai từ những khoản thu nhập còn khiêm tốn.
Khi đưa nhà ở xã hội vào hệ sinh thái phát triển của mình, Đạt Phương đã đưa chính những con người ấy vào trong tầm nhìn dài hạn của doanh nghiệp. Đó là bước chuyển từ phát triển bất động sản đơn thuần sang tham gia xây dựng một cấu trúc đô thị cân bằng hơn, nơi cơ hội tiếp cận chất lượng sống không chỉ dành cho một nhóm khách hàng nhất định.

Hạ tầng kết nối đồng bộ đang mở thêm dư địa phát triển đô thị và nhu cầu an cư tại khu vực phía Nam thành phố.
Đây cũng là cách doanh nghiệp đồng hành sâu sắc nhất với địa phương, bởi sự đồng hành không chỉ được thể hiện qua những hoạt động cộng đồng diễn ra trong một thời điểm. Một dự án nhà ở xã hội sẽ tồn tại hàng chục năm, trở thành nơi nhiều gia đình sinh sống, nuôi dạy con cái và tạo dựng ký ức. Giá trị của công trình không khép lại vào ngày bàn giao mà tiếp tục được kiểm chứng trong từng ngày cư dân sử dụng.
Bởi vậy, Cồn Tiến đặt lên Đạt Phương một trách nhiệm lớn hơn rất nhiều so với việc hoàn thành một dự án đúng tiến độ. Người mua nhà ở xã hội thường dành gần như toàn bộ khoản tích lũy của mình cho căn hộ đầu tiên. Họ không chỉ giao cho chủ đầu tư một khoản tiền lớn, mà còn trao gửi niềm tin về chất lượng công trình, môi trường sống và tương lai của gia đình.
Nếu Đạt Phương làm tốt Cồn Tiến, phần giá trị doanh nghiệp nhận lại sẽ không chỉ nằm trong mức lợi nhuận của dự án, mà còn là niềm tin của hàng trăm gia đình, sự ghi nhận của chính quyền và một vị trí sâu hơn trong lòng cộng đồng. Những giá trị ấy có thể không hiện lên đầy đủ trong báo cáo tài chính, nhưng lại là nền tảng bền vững nhất của một thương hiệu.
Một ngày nào đó, khi bốn tòa nhà tại Cồn Tiến sáng đèn, những con số về diện tích, mật độ hay tổng mức đầu tư sẽ không còn là điều đáng nhớ nhất. Điều ở lại sẽ là nhịp sống của hơn hai nghìn con người, là những gia đình lần đầu được sống trong căn nhà thuộc về mình, là những đứa trẻ có một địa chỉ ổn định để lớn lên.
Khi ấy, 684 căn hộ không còn là một phần trong chỉ tiêu phát triển nhà ở xã hội của thành phố, mà là 684 cơ hội để cuộc sống được bắt đầu trên một nền tảng vững vàng hơn. Đó là một phần chủ trương của Nhà nước đã được Đà Nẵng và doanh nghiệp cùng nhau đưa đến đúng những người đang cần, đồng thời là minh chứng rằng phát triển đô thị không nhất thiết phải lựa chọn giữa hiệu quả kinh tế và trách nhiệm xã hội, nếu có những doanh nghiệp đủ năng lực, đủ tầm nhìn và đủ can đảm để đi vào phần việc khó.
Cồn Tiến vì thế mang ý nghĩa lớn hơn một dự án mới của Đạt Phương. Đó là lựa chọn của một doanh nghiệp không chỉ biết tìm kiếm cơ hội cho mình, mà còn biết dành nguồn lực để mở rộng cơ hội an cư cho người khác.
Giữa nhiều con đường có thể mang lại lợi nhuận cao hơn, Đạt Phương đã chọn đi về phía xã hội đang cần!