Aa

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường

Thứ Bảy, 25/07/2026 - 15:41

Công bằng môi trường không chỉ là vấn đề của chính sách hay biến đổi khí hậu, mà còn được định hình từ những quyết định quy hoạch và thiết kế đô thị. Thông qua các dự án tiêu biểu tại Hoa Kỳ, kiến trúc cảnh quan đang trở thành công cụ phục hồi những không gian bị lãng quên, khắc phục bất bình đẳng sinh thái, đồng thời mở rộng quyền tiếp cận của cộng đồng đối với môi trường sống an toàn, xanh và bền vững hơn.

Câu chuyện về công bằng môi trường phơi bày một thực tế nhức nhối: Lợi ích và gánh nặng từ môi trường không được phân bổ đồng đều giữa các cộng đồng. Tại nhiều đô thị trên thế giới, các nhóm dân cư yếu thế đang phải gánh chịu hậu quả nặng nề từ tình trạng ô nhiễm không khí, nguồn nước không đảm bảo, môi trường sống độc hại, nắng nóng cực đoan và những rủi ro ngày càng gia tăng do biến đổi khí hậu.

Thực trạng này không phải là hệ quả ngẫu nhiên mà được hình thành qua nhiều thập kỷ hoạch định chính sách, phân bổ nguồn lực và thực hành quy hoạch thiếu tính bao trùm. Trong suốt quá trình đó, các quyết định phát triển đô thị thường có xu hướng ưu tiên một số khu vực và cộng đồng nhất định, trong khi những nhóm dân cư còn lại phải gánh chịu phần lớn các tác động tiêu cực về môi trường.

Tại các thành phố và các vùng lãnh thổ, những bất bình đẳng này được khắc sâu vào cấu trúc không gian đô thị, tạo nên sự chênh lệch rõ rệt về điều kiện môi trường giữa các khu dân cư. Chẳng hạn, các khu dân cư có mật độ xây dựng cao nhưng thiếu cây xanh thường hấp thụ và tích tụ nhiệt lượng lớn, khiến cư dân phải đối mặt với nguy cơ mắc các bệnh liên quan đến nắng nóng cao hơn đáng kể. Trong khi đó, các tuyến cao tốc, khu công nghiệp, cảng biển hay cơ sở xử lý chất thải lại có xu hướng tập trung gần những khu dân cư thu nhập thấp và cộng đồng người da màu, làm gia tăng tình trạng ô nhiễm không khí, suy giảm chất lượng đất, ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng và đặt ra những rủi ro lâu dài đối với chất lượng sống.

Từ bối cảnh thực tiễn tại Hoa Kỳ, ngày càng có nhiều đơn vị thiết kế tiên phong kết hợp chuyên môn kỹ thuật và tư duy sáng tạo với các nỗ lực bảo vệ môi trường, nghiên cứu di sản đô thị và hướng tới mục tiêu phục vụ cộng đồng. Thông qua các dự án của mình, họ nhìn nhận nhà ở, không gian công cộng, cơ sở hạ tầng và công tác quản trị tài nguyên đất như những mảnh ghép cốt lõi để trả lời cho câu hỏi: Ai có quyền được thụ hưởng một môi trường sống chất lượng và những không gian đó nằm ở đâu?

Dù không thể giải quyết triệt để những lỗ hổng hệ thống đã châm ngòi cho sự bất bình đẳng sinh thái trong nhiều thập kỷ, các dự án dưới đây vẫn là minh chứng rõ nét cho thấy: Thiết kế hoàn toàn có thể chủ động can thiệp để kiến tạo một tương lai công bằng và bền vững hơn cho cộng đồng.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 1.

Công viên Bonnet Springs do Sasaki thiết kế. Ảnh: Jeremy Bittermann.

Không gian cộng đồng Growing Shade/Alsar Atelier + Trường Kiến trúc, Đại học Northeastern

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 2.

Không gian cộng đồng Growing Shade do Alsar Atelier và Trường Kiến trúc, Đại học Northeastern thiết kế. Ảnh: Randy Crandon.

Là thành quả hợp tác giữa công ty kiến trúc Alsar Atelier và Trường Kiến trúc thuộc Đại học Northeastern, không gian cộng đồng Growing Shade là một minh chứng thuyết phục về cách công bằng môi trường có thể được hiện thực hóa thông qua những can thiệp kiến trúc vi mô, hướng tới cải thiện vi khí hậu và nâng cao tiện nghi nhiệt cho không gian công cộng.

Được triển khai trong khuôn khổ chiến dịch "Bóng mát là Công bằng Xã hội" của thành phố Cambridge, dự án bắt nguồn từ một tiền đề cốt lõi: Bóng mát là một dạng hạ tầng y tế cộng đồng thiết yếu. Trong bối cảnh nhiệt độ tại các đô thị ngày càng leo thang, sự thiếu hụt không gian công cộng có bóng râm không chỉ khiến cư dân bị phơi nhiễm với nắng nóng mà còn hạn chế khả năng tiếp cận và sử dụng các không gian sinh hoạt chung. Đáng chú ý, những tác động này không phân bổ đồng đều mà chủ yếu đè nặng lên các khu dân cư có mật độ xây dựng cao, tỷ lệ che phủ cây xanh thấp và hệ thống hạ tầng thích ứng với biến đổi khí hậu còn nhiều hạn chế.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 3.

Không gian cộng đồng Growing Shade do Alsar Atelier và Trường Kiến trúc, Đại học Northeastern thiết kế. Ảnh: Randy Crandon.

Dự án được thiết kế riêng cho cộng đồng người nhập cư Bangladesh tại địa phương, nơi các không gian công cộng lân cận gần như không có đủ bóng mát trong những tháng hè. Growing Shade tạo nên một "phòng sinh hoạt chung ngoài trời" linh hoạt, cho phép cư dân sử dụng và điều chỉnh theo nhu cầu trong giai đoạn nắng nóng gay gắt nhất trong năm. Chỉ mất chưa đầy một tuần để hoàn thiện, công trình mang đến một giải pháp thích ứng khí hậu đơn giản, chi phí thấp và dễ triển khai. Đồng thời, dự án cũng thừa nhận rằng việc nhân rộng mô hình này trên quy mô toàn đô thị sẽ cần thêm thời gian, nguồn lực và sự kiên trì.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 4.

Không gian cộng đồng Growing Shade do Alsar Atelier và Trường Kiến trúc, Đại học Northeastern thiết kế. Ảnh: Randy Crandon.

Về giải pháp kiến trúc, dự án được định hình như một kết cấu tạm thời nhằm hướng tới một trạng thái sinh thái bền vững trong dài hạn. Hệ cột bố trí theo hình tròn, lấy cảm hứng từ các cọc chống cây non và được tính toán dựa trên quỹ đạo mặt trời, nâng đỡ mái che bằng vải kỹ thuật nhẹ, tạo bóng mát trong thời gian chờ đợi những cây non mới trồng phát triển. Theo thời gian, tán cây trưởng thành sẽ thay thế hoàn toàn cấu trúc nhân tạo để trở thành lớp che phủ tự nhiên, cho phép bộ khung được tháo dỡ hoặc di chuyển đến những khu vực có nhu cầu tương tự. Nhờ đó, dự án được triển khai theo hai mốc thời gian song song: đáp ứng nhu cầu giảm nhiệt trước mắt thông qua kết cấu màng bạt, đồng thời hướng tới sự cải thiện vi khí hậu bền vững thông qua tiến trình sinh trưởng của tự nhiên.

Dự án Infra-Space 1/Landing Studio

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 5.

Dự án Infra-Space 1 do Landing Studio thiết kế. Ảnh: Landing Studio.

Hiếm có không gian nào trong đô thị bị lãng quên như khu vực dưới gầm các tuyến đường cao tốc trên cao. Đây thường là những khoảng không ồn ào, thiếu ánh sáng, kém hấp dẫn và khó có thể trở thành những không gian công cộng thực sự. Theo thời gian, chúng dần biến thành nơi tập kết rác thải, gây khó khăn cho công tác quản lý, bảo trì và vô tình trở thành những rào cản chia cắt đô thị thay vì đóng vai trò kết nối các khu dân cư. Đáng chú ý, dưới góc nhìn công bằng môi trường, các không gian này lại tập trung chủ yếu tại những khu vực vốn đang phải gồng gánh những hệ lụy sinh thái nặng nề nhất.

Trong thế kỷ 20, quá trình xây dựng hệ thống đường cao tốc xuyên đô thị đã chia cắt nhiều khu dân cư, buộc hàng nghìn hộ dân phải di dời và để lại những khoảng đất bị bỏ quên. Đến nay, các cộng đồng này vẫn tiếp tục phải đối mặt với tiếng ồn, ô nhiễm và sự đứt gãy không gian do hệ thống hạ tầng trên cao gây ra. Quỹ đất tồn dư dưới các tuyến đường này vì thế trở thành quỹ đất "khó sử dụng" của đô thị. Landing Studio đã hợp tác với Sở Giao thông Vận tải bang Massachusetts để triển khai Infra-Space 1, một dự án thí điểm nhằm tái định nghĩa vai trò của những khoảng đất bị lãng quên này, biến chúng từ gánh nặng hạ tầng thành nguồn lực phục vụ cộng đồng.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 6.

Dự án Infra-Space 1 do Landing Studio thiết kế. Ảnh: Landing Studio.

Dự án tái thiết dải không gian dưới gầm cầu thành một không gian công cộng đa chức năng, giải quyết trọn vẹn các bài toán về giao thông, thoát nước, an ninh và quyền tiếp cận của cộng đồng. Các tuyến đường đa phương thức giúp tái kết nối những khoảng đứt gãy trong cấu trúc đô thị do tuyến cao tốc tạo ra, mang đến các hành lang di chuyển an toàn và thuận tiện cho người đi bộ cũng như xe đạp, đồng thời tách biệt với dòng phương tiện cơ giới. Bên cạnh đó, hệ thống chiếu sáng mới góp phần cải thiện tầm nhìn và tiện nghi ở mặt đất, thay đổi hoàn toàn diện mạo của một không gian vốn tối tăm và kém an toàn trở nên thân thiện hơn với cư dân.

Giá trị nổi bật của dự án nằm ở cách lồng ghép các giải pháp sinh thái vào thiết kế. Landing Studio đã chuyển đổi khu vực dưới gầm cao tốc thành một hệ thống hạ tầng xanh có khả năng thu gom, điều tiết và xử lý nước mưa chảy tràn từ mặt cầu trước khi xả ra các tuyến thủy vực lân cận. Đối với những cộng đồng đã phải gánh chịu tác động từ hạ tầng giao thông trong nhiều thập kỷ, giải pháp này không chỉ góp phần giảm thiểu các rủi ro môi trường mà còn từng bước khôi phục những chức năng sinh thái từng đánh mất.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 7.

Dự án Infra-Space 1 do Landing Studio thiết kế. Ảnh: Landing Studio.

Sở Giao thông Vận tải bang Massachusetts hoạt động trong một khuôn khổ quản lý chặt chẽ, được chi phối bởi các quy định về quy hoạch, tiêu chuẩn kỹ thuật giao thông, quy trình bảo trì và yêu cầu pháp lý nghiêm ngặt. Trong bối cảnh đó, dư địa dành cho việc kiến tạo các không gian công cộng gần như không đáng kể. Tuy nhiên, Landing Studio đã tìm ra cách khai thác chính những giới hạn ấy để mở ra các giá trị mới. Nhóm thiết kế đã chuyển đổi các hành lang phục vụ kiểm tra, bảo trì kết cấu thành không gian tổ chức hoạt động cộng đồng, đồng thời điều chỉnh hạ tầng sẵn có để đáp ứng thêm các chức năng phục vụ người dân. Ngay cả các khu vực phục vụ công tác bảo trì cũng được khai thác theo hướng đa chức năng.

Dự án cho thấy công bằng môi trường không chỉ được tạo dựng thông qua những khoản đầu tư mới mà còn có thể bắt đầu từ việc nhìn nhận lại và tái sử dụng các hệ thống hạ tầng hiện hữu. Bằng cách mở rộng chức năng của những không gian vốn chỉ phục vụ yêu cầu kỹ thuật, thiết kế đã góp phần đưa lợi ích của hạ tầng đến gần hơn với các cộng đồng từng bị bỏ quên trong quá trình phát triển đô thị.

Những không gian cần được tái thiết nhất trong đô thị lại thường là những nơi bị xem là quá xuống cấp, quá phức tạp hoặc vướng quá nhiều rào cản về quản lý để có thể chuyển đổi thành không gian phục vụ cộng đồng. Infra-Space 1 cho thấy điều ngược lại. Dự án chứng minh rằng với một cách tiếp cận phù hợp, chính những khoảng không bị bỏ quên dưới các công trình hạ tầng lại có thể trở thành điểm khởi đầu cho quá trình phục hồi đô thị và thúc đẩy công bằng môi trường.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 8.

Dự án Infra-Space 1 do Landing Studio thiết kế. Ảnh: Landing Studio.

Khu bảo tồn sinh thái Đất ngập nước Walnut Creek/Frank Harmon Architect

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 9.

Khu bảo tồn sinh thái Walnut Creek do Frank Harmon Architect thiết kế. Ảnh: Frank Harmon Architect.

Các vùng đất ngập nước ô nhiễm và những tuyến đường thủy xuống cấp ở rìa đô thị thường bị xem là những "khoảng trống bị lãng quên" trong cấu trúc thành phố, đặc biệt tại các khu vực đã không còn nhận được sự quan tâm và đầu tư trong nhiều thập kỷ. Khu bảo tồn sinh thái Đất ngập nước Walnut Creek tọa lạc ở phía đông nam thành phố Raleigh, được xây dựng trên chính một vùng đất ngập nước ô nhiễm, nằm tách biệt khỏi trung tâm đô thị và chịu nhiều tác động từ quá trình suy thoái môi trường.

Được thiết kế bởi Frank Harmon Architect, công trình rộng khoảng 700 m² là hạt nhân của dự án phục hồi hơn 20ha đất ngập nước bị suy thoái. Không chỉ hướng đến khôi phục hệ sinh thái, dự án còn tạo điều kiện để cộng đồng tiếp cận, trải nghiệm và tìm hiểu về môi trường tự nhiên.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 10.

Khu bảo tồn sinh thái Walnut Creek do Frank Harmon Architect thiết kế. Ảnh: Frank Harmon Architect.

Công trình được nâng cao khỏi vùng ngập lũ nhằm hạn chế tối đa tác động đến hệ sinh thái đất ngập nước bên dưới, đồng thời duy trì dòng chảy tự nhiên. Việc lựa chọn vật liệu, kết hợp với giải pháp thông gió tự nhiên và hệ thống vườn mưa sinh học giúp thu gom, lọc và xử lý nước mưa chảy tràn từ bãi đỗ xe trước khi đưa trở lại hệ thống thủy văn tự nhiên. Nhờ đó, công trình không chỉ hòa vào cảnh quan mà còn vận hành như một mắt xích trong hệ sinh thái của khu vực.

Dự án cho thấy phục hồi môi trường chỉ thực sự phát huy giá trị khi đi đôi với việc mở rộng khả năng tiếp cận của cộng đồng và nâng cao nhận thức về sinh thái. Đối với cộng đồng dân cư sinh sống quanh khu đất ngập nước, hệ thống lớp học, không gian trưng bày, hiên nghỉ có mái che và các tuyến đường dạo đã góp phần hồi sinh vùng đất từng bị bỏ quên, biến nơi đây từ một không gian suy thoái thành tài sản chung để cộng đồng cùng học tập, gìn giữ và chung tay phục hồi hệ sinh thái.

Công viên Bonnet Springs/Sasaki

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 11.

Công viên Bonnet Springs do Sasaki thiết kế. Ảnh: Jeremy Bittermann.

Công viên Bonnet Springs tại thành phố Lakeland, bang Florida, tiếp cận một khía cạnh khác của bất bình đẳng môi trường: Di sản để lại từ các khu công nghiệp cũ. Dưới bàn tay thiết kế của Sasaki, công viên được phát triển trên nền bãi đường sắt Lakeland, từng là đầu mối vận tải hàng hóa quan trọng trước khi ngừng hoạt động vào những năm 1950. Sau nhiều thập kỷ bị bỏ hoang, khu đất dần xuống cấp; hồ Bonnet cũng mất đi vai trò là không gian công cộng, trong khi các tuyến hạ tầng giao thông quy mô lớn tiếp tục chia cắt các khu dân cư và làm gián đoạn quá trình phát triển đô thị.

Xuất phát từ bối cảnh đó, dự án xem khu đất như một "vết thương" của đô thị cần được chữa lành, cả về môi trường lẫn giá trị văn hóa.

Hàng thập kỷ chịu tác động từ công nghiệp nặng cùng hệ thống thoát nước lạc hậu đã khiến nhiều khu đất nâu bị ô nhiễm trầm trọng. Bài toán đặt ra là cần có những chiến lược đồng thời xử lý triệt để tình trạng ô nhiễm và chủ động khôi phục các hệ sinh thái tự nhiên.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 12.

Công viên Bonnet Springs do Sasaki thiết kế. Ảnh: Jeremy Bittermann.

Đội ngũ Sasaki đã phát triển một phương án cải tạo toàn diện: Loại bỏ các loài thực vật xâm lấn, xây dựng vùng đất ngập nước và hệ thống rãnh sinh học để xử lý nước mưa chảy tràn, bảo tồn những cây sồi cổ thụ cùng hệ thống thủy văn hiện hữu, đồng thời cô lập phần đất ô nhiễm dưới các gò cảnh quan, nay được chuyển đổi thành những điểm ngắm cảnh phục vụ công chúng.

Nhờ đó, khu đất từng được xem là gánh nặng môi trường đã được chuyển đổi thành một hạ tầng công cộng phục vụ cộng đồng. Không gian từng ô nhiễm và bị bỏ hoang nay trở thành nơi cung cấp bóng mát, môi trường sống cho các loài sinh vật, đồng thời đáp ứng các nhu cầu học tập, vui chơi, giải trí và phục hồi hệ sinh thái.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 13.

Công viên Bonnet Springs do Sasaki thiết kế. Ảnh: Jeremy Bittermann.

Tuy nhiên, giá trị của Bonnet Springs không chỉ dừng lại ở việc cải tạo môi trường. Nhờ vị trí nằm gần trung tâm thành phố, công viên còn góp phần kết nối trở lại các khu dân cư từng bị chia cắt bởi mạng lưới giao thông và những đứt gãy trong cấu trúc đô thị. Hệ thống đường đi bộ, đường xe đạp, kết nối với mạng lưới giao thông công cộng cùng các lối tiếp cận thuận tiện đã biến khu đất biệt lập trước đây thành một điểm đến chung của cộng đồng.

Đây cũng là yếu tố cốt lõi trong cách dự án hiện thực hóa mục tiêu công bằng môi trường. Việc phục hồi một vùng đất chỉ thực sự có ý nghĩa khi mọi người đều có cơ hội tiếp cận và thụ hưởng những giá trị mà nó mang lại. Một cảnh quan được tái thiết chỉ thực sự công bằng khi cư dân ở mọi khu vực trong thành phố đều có thể dễ dàng tiếp cận, sử dụng và đưa nơi này trở thành một phần trong đời sống thường nhật.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 14.

Công viên Bonnet Springs do Sasaki thiết kế. Ảnh: Jeremy Bittermann.

Bên cạnh đó, Trung tâm Thiên nhiên với tầm nhìn hướng ra hồ Bonnet giúp du khách tìm hiểu về hệ sinh thái đặc trưng của miền Trung Florida. Cùng với Trung tâm Đón tiếp, vườn bách thảo, các tác phẩm nghệ thuật công cộng, không gian tổ chức sự kiện và Bảo tàng Thiếu nhi Florida được di dời về đây, toàn bộ khu vực được định hình như một quần thể văn hóa - cộng đồng quy mô lớn.

Những tiện ích này mở rộng vai trò của công viên vượt ra ngoài chức năng sinh thái, tạo điều kiện cho các hoạt động học tập, giao lưu, vui chơi và kết nối giữa các thế hệ. Công viên Bonnet Springs cho thấy việc phục hồi một khu đất ô nhiễm không chỉ là thành tựu về môi trường mà còn là nền tảng để tái thiết các mối liên kết cộng đồng, nâng cao hiểu biết về sinh thái và nuôi dưỡng ý thức chung trong việc gìn giữ cảnh quan đô thị.

Công viên Tom Lee/SCAPE + Studio Gang

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 15.

Công viên Tom Lee do Studio Gang và SCAPE thiết kế. Ảnh: Tom Harris.

Nằm bên bờ sông Mississippi, Công viên Tom Lee đã tái định hình khu vực ven sông của thành phố Memphis thành một không gian công cộng kết hợp giữa phục hồi sinh thái và gìn giữ ký ức cộng đồng. Được thiết kế bởi liên danh Studio Gang và SCAPE cho tổ chức phi lợi nhuận quản lý các công viên ven sông Mississippi (Memphis River Parks Partnership), công viên rộng hơn 12,5ha tọa lạc tại vị trí chiến lược giữa trung tâm thành phố Memphis và dòng Mississippi, liền kề nhiều khu dân cư vốn chịu tình trạng thiếu đầu tư kéo dài nhiều thập kỷ.

Công trình được đặt theo tên Tom Lee, một người lao động da màu trên sông đã cứu sống 32 người sau vụ lật tàu hơi nước năm 1925, qua đó tôn vinh một biểu tượng địa phương về lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến vì cộng đồng.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 16.

Công viên Tom Lee do Studio Gang và SCAPE thiết kế. Ảnh: Tom Harris.

Giá trị của dự án đối với công bằng môi trường nằm ở cách kết hợp phục hồi hệ sinh thái với việc mở rộng khả năng tiếp cận không gian công cộng. Thay vì xem bờ sông đơn thuần là một dải cảnh quan hay một tiện ích dành cho một nhóm người nhất định, dự án đã tái định nghĩa nơi đây như một hạ tầng công cộng phục vụ cộng đồng dân cư xung quanh.

Địa hình được cải tạo, thổ nhưỡng được phục hồi, hệ thực vật bản địa được ươm trồng với hơn 1.000 cây xanh mới đã thay thế hoàn toàn những bãi cỏ bằng phẳng, trống trải trước đây. Giờ đây, nhường chỗ cho chúng là những khoảng không rợp bóng mát, những thảm sinh học đa dạng và môi trường sống lý tưởng dọc theo hành lang di cư của các loài chim vùng sông Mississippi. Đồng thời, các lối qua đường an toàn cho người đi bộ, lối tiếp cận bờ sông đáp ứng tiêu chuẩn ADA dành cho người khuyết tật, khu vui chơi, bãi cỏ mở, không gian sinh hoạt cộng đồng, các tác phẩm nghệ thuật công cộng cùng chuỗi hoạt động diễn ra quanh năm đã mở rộng cơ hội để nhiều nhóm cư dân có thể dễ dàng tiếp cận và tận hưởng không gian ven sông.

Tom Lee Park đã mang đến một cách tiếp cận đáng tham khảo trong việc lồng ghép công bằng môi trường vào thực hành thiết kế, bởi dự án không bó hẹp khái niệm phát triển bền vững trong các chỉ số như đa dạng sinh học, khả năng hấp thụ carbon hay knăng lực chống chịu của hệ sinh thái. Thành công của công trình còn được đo bằng những giá trị xã hội mà các hệ thống sinh thái này tạo ra và duy trì. Điều đó đòi hỏi việc thiết kế không gian công cộng phải nhìn nhận phục hồi môi trường, gìn giữ ký ức văn hóa, bảo đảm khả năng tiếp cận, đáp ứng nhu cầu vui chơi, giải trí và khuyến khích sự tham gia của cộng đồng như những yếu tố gắn kết chặt chẽ, cùng hướng tới mục tiêu cnâng cao chất lượng không gian công cộng và lợi ích chung của đô thị.

Trụ sở Tree Pittsburgh/GBBN Architects

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 17.

Trụ sở Tree Pittsburgh do GBBN Architects thiết kế. Ảnh: JervyZhu_GBBN.

Độ che phủ của cây xanh đô thị có tác động trực tiếp đến chất lượng không khí, khả năng thấm hút nước mưa, mức độ hấp thụ nhiệt và sức khỏe cộng đồng. Tuy nhiên, tại phần lớn các thành phố ở Hoa Kỳ, bản đồ phân bổ mảng xanh lại phản chiếu rõ rệt khoảng cách giữa những khu vực được đầu tư bài bản và những cộng đồng bị bỏ quên trong quá trình phát triển. Hoạt động trong lĩnh vực lâm nghiệp đô thị và phát triển hạ tầng xanh, tổ chức phi lợi nhuận Tree Pittsburgh được thành lập nhằm thu hẹp khoảng cách đó. Trụ sở của tổ chức, do GBBN Architects thiết kế, được xem như sự nối dài trực tiếp của sứ mệnh này thông qua chính ngôn ngữ kiến trúc.

Được xây dựng trên nền một nhà máy luyện thép cũ ven sông Allegheny, dự án đã "hồi sinh" một khu đất nâu ô nhiễm thành một khuôn viên rợp bóng cây xanh. Hệ thống cọc móng giúp gia cố và ổn định nền đất hiện hữu, lớp đất sạch được bổ sung để xử lý tình trạng ô nhiễm tại chỗ, đồng thời các cấu kiện lắp ghép tiền chế góp phần giảm thiểu chất thải xây dựng và hiện thực hóa mục tiêu phát thải ròng bằng 0 (net zero).

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 18.

Trụ sở Tree Pittsburgh do GBBN Architects thiết kế. Ảnh: JervyZhu_GBBN.

Tuy nhiên, giá trị của dự án không chỉ nằm ở các giải pháp kỹ thuật. Công trình vừa là nơi làm việc, trung tâm giáo dục, vừa là trung tâm điều hành cho chiến dịch ươm trồng hàng nghìn cây xanh trên khắp Pittsburgh mỗi năm. Bằng việc chuyển hóa sứ mệnh của tổ chức thành một chiến lược kiến trúc và cảnh quan hữu hình, dự án không chỉ góp phần phục hồi khu đất từng bị ô nhiễm mà còn lan tỏa nhận thức về môi trường, thúc đẩy cộng đồng cùng tham gia vào quá trình kiến tạo một đô thị xanh và bền vững hơn.

Công bằng môi trường và quá trình tái thiết không gian công cộng

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 19.

Dự án Infra-Space 1 do Landing Studio thiết kế. Ảnh: Landing Studio.

Chuỗi dự án kiến trúc, cảnh quan và không gian công cộng kể trên cho thấy công bằng môi trường không phải là một khái niệm trừu tượng, mà được hiện thực hóa thông qua những quyết định cụ thể liên quan đến đất đai, nguồn nước, bóng mát, quyền tiếp cận, ký ức cộng đồng, lao động và đời sống công cộng. Mỗi khu đất nâu được xử lý ô nhiễm, mỗi vùng đất ngập nước được phục hồi, mỗi không gian sinh hoạt cộng đồng có bóng mát, mỗi tuyến bờ sông dễ tiếp cận, mỗi công trình công nghiệp được tái sử dụng hay mỗi gầm cầu được cải tạo an toàn hơn chính là những nơi mà các tổn thương môi trường được từng bước khắc phục, đồng thời những giá trị công cộng được phân bổ công bằng hơn.

Dù không dự án nào có thể giải quyết tận gốc những nguyên nhân mang tính hệ thống đã tạo ra bất bình đẳng môi trường, nhưng tất cả đều chứng minh rằng kiến trúc, quy hoạch và thiết kế hoàn toàn có thể trở thành một phần của quá trình phục hồi đó. Quan trọng hơn, các dự án đã "hữu hình hóa" mối quan hệ không thể tách rời giữa hệ sinh thái tự nhiên và hệ sinh thái xã hội: Không khí trong lành hơn, nguồn nước an toàn hơn, đường phố mát mẻ hơn, không gian công cộng chất lượng, hạ tầng văn hóa và quyền tiếp cận đất đai đều gắn liền với bài toán về công bằng trong thiết kế.

Kiến trúc và sứ mệnh tái thiết công bằng môi trường - Ảnh 20.

Công viên Bonnet Springs do Sasaki thiết kế. Ảnh: Jeremy Bittermann.

Thực tế, mọi công trình xây dựng đều mang trong mình tiềm năng kết nối giữa tư duy sáng tạo và các hoạt động thúc đẩy lợi ích cộng đồng. Dù thiết kế bất kỳ loại hình công trình nào, từ công viên, nhà ở đến trường học hay hạ tầng giao thông, các kiến trúc sư và nhà quy hoạch đều phải đối mặt với những bất bình đẳng đã được tích tụ qua nhiều thập kỷ phát triển đô thị. Đó là khoảng cách giữa nơi được đầu tư và chốn bị lãng quên, giữa cộng đồng được bảo vệ và nhóm dân cư phải gánh chịu rủi ro môi trường, giữa những người có cơ hội tiếp cận và những người bị gạt ra khỏi các nguồn lực của đô thị.

Chính vì vậy, công bằng môi trường đặt ra yêu cầu để giới thiết kế và quy hoạch nhìn nhận những điều kiện đó như "chất liệu" và "cơ hội" để sáng tạo. Điều này thôi thúc người làm nghề không ngừng đặt ra những câu hỏi: Ai là người đã phải gánh chịu những tổn hại từ môi trường? Ai đã bị gạt ra khỏi tiến trình phát triển? Ai là người được hưởng lợi từ quá trình phục hồi? Và ai có quyền định hình tương lai của một không gian?

Ở góc độ đó, di sản mà các phong trào đấu tranh vì công bằng môi trường để lại không chỉ nằm trong các chính sách hay những cuộc vận động xã hội. Quan trọng hơn, di sản ấy còn hiện hữu trong chính những không gian nơi cộng đồng được trao điều kiện để hít thở bầu không khí trong lành hơn, gặp gỡ trong môi trường an toàn hơn, tiếp tục gắn bó với nơi mình sinh sống và cùng kiến tạo một tương lai đô thị công bằng và bền vững hơn.

Theo ArchDaily

Ý kiến của bạn
Bình luận
Xem thêm bình luận

Đọc thêm

Thương hiệu dẫn đầu

Lên đầu trang
Top