TAG:

Nhà văn Văn Công Hùng

  • 26/07/2021, 07:00

    Lần đầu với Đăk Glei (3)

    Lần đầu với Đăk Glei (3)

    Rồi chia tay, hết sức bịn rịn, lưu luyến. Cứ như tiễn nhau ra trận... Tôi thì thấy mình có lỗi, các cô thì lại như mình không chu đáo. Rồi khi học trò rồng rắn đến thì mới chia tay được...

  • 19/07/2021, 07:00

    Lần đầu với Đăk Glei (2)

    Lần đầu với Đăk Glei (2)

    Lúc vào nói mới kinh. Ăn xong, ngồi uống nước với chỉ huy đồn, đúng giờ, chúng tôi lên hội trường, bộ đội đã ngồi sẵn. Trực ban hô tất cả đứng dậy, chào tôi rồi... báo cáo tôi, kinh lắm, không kể nữa...

  • 12/07/2021, 07:00

    Lần đầu với Đăk Glei

    Lần đầu với Đăk Glei

    Gần sáng thì cả ba cô rút sang lớp học, nhường cho chúng tôi cái sạp tre, cách nhau bức liếp. Những tiếng thở êm đềm, gió ràn rạt, đống lửa lúc tối lúc sáng, tàn lửa bay lao xao như tâm trí ngổn ngang từng người...

  • 05/07/2021, 07:00

    Ông Đỗ Chu

    Ông Đỗ Chu

    Được nghe ông nói chuyện, thú vô cùng. Tôi cứ như anh trò nhỏ ngồi nghe, mà thu nạp, mà học hỏi. Đủ thứ chuyện, hầu như chuyện gì ông cũng biết, đã biết là nhớ vanh vách và khi kể thì còn liên dẫn...

  • 28/06/2021, 07:00

    Lang thang tím

    Lang thang tím

    Giữa cái náo nhiệt xe cộ đời thường, màu tím bâng khuâng như một hồi ức làm tâm thế con người trầm lại, mềm xuống, thảng thốt, mê hoặc. Một bông tím, một cành tím chả nói làm gì, đây cả một cái cây bùng lên mà tím.

  • 21/06/2021, 07:00

    Núi, phố và... dã quỳ

    Núi, phố và... dã quỳ

    Dã quỳ không mọc đơn lẻ, quấn vào nhau thành từng thảm, kết thành vạt, trùng điệp miên man và thăm thẳm trước sự rợn ngợp của chiều cao nguyên lúc nắng đang vàng nhất, gió đang lồng nhất, và người đang cô đơn nhất.

  • 14/06/2021, 07:00

    Chuyện những cái cây sân trường

    Chuyện những cái cây sân trường

    Cây xanh là một phần của trường học, cũng là một phần của đời sống, của trái đất. Không chỉ một phần đơn thuần mà là quan trọng và chủ yếu. Loài người chỉ là một bộ phận nhỏ nương nhờ bóng cây xanh ấy...

  • 07/06/2021, 07:00

    Sống đẹp trong đại dịch

    Sống đẹp trong đại dịch

    Một thời chúng ta học "Ôi Tổ quốc nếu cần ta chết", nhưng bây giờ, chúng ta phải sống, và sống đẹp, dẫu đại dịch càng căng thẳng, để Tổ quốc mãi còn.

  • 31/05/2021, 07:00

    Không răng mô!

    Không răng mô!

    Đã có khá nhiều người, chết có, tàn tật có, từ chính những con chó nuôi của mình, loại chó nhập khẩu to như con bê. Và ta vẫn thấy xu hướng nuôi chó khổng lồ đang phát triển...

  • 24/05/2021, 07:00

    Tản mạn... “bấm“

    Tản mạn... “bấm“

    Ôi chao ơi "bấm"! Tưởng chỉ là bấm nhưng nó lại không chỉ thế, nó là toàn bộ một hệ ứng xử mới, một cách sống mới, thích nghi để hòa nhập, để sống và tự do...

  • 17/05/2021, 07:00

    Từ vô cảm tới cái ác...

    Từ vô cảm tới cái ác...

    Không biết tự bao giờ mà một số người Việt ta lại ác đến như thế. Ác một cách hồn nhiên, ác vô căn cứ.

  • 10/05/2021, 07:00

    Anlosia

    Anlosia

    Có khi chỉ để ngồi nhâm nhi cà phê ở cái quán sát nhà chú em, nghe Trịnh và đợi em dâu nấu một bữa cơm quê, càng quê càng ngon, với măng chua nấu cá, chóp môn muối kho chạch, cá tươi kho với rất nhiều ớt, và hến...

  • 02/05/2021, 07:00

    Duyên nợ miền Tây

    Duyên nợ miền Tây

    Biết đâu đấy, mấy năm nữa, tôi lại cũng sẽ là một công dân miền Tây. Chứ sao, đất lành chim đậu, huống gì, đất ấy đã có con gái và cháu ngoại đang ở. Mà với tôi, con và cháu là thiêng liêng vô cùng...

  • 26/04/2021, 07:00

    Những món lươn trứ danh

    Những món lươn trứ danh

    Nước ta, có lẽ không có tỉnh nào là không có lươn. Hình như cứ có ruộng là có lươn. Thậm chí Thanh Hóa có cả lươn biển, gọi là con nhệch, làm gỏi trở thành thương hiệu của huyện Nga Sơn của cụ Mai An Tiêm.

  • 19/04/2021, 07:00

    Lang thang trên đường

    Lang thang trên đường

    Qua mỗi địa phương có một đặc sản, ta liên tục được đổi món. Và quan trọng, qua những món ăn ấy, ta biết thêm một phần đất nước. Ai bảo ăn chỉ để mà ăn, nó là văn hóa, là lịch sử của mỗi vùng đất...


TOP