Nhạc sĩ Trọng Đài

Nhạc sĩ Trọng Đài

Bây giờ Trọng Đài đổi xe và chuyển nhà xoành xoạch, thì đó vẫn là một con người của gia đình đúng nghĩa với vợ là một ca sĩ tài danh và hai cô con gái thiên thần.

07:00, 19/03/2021

Trong giới văn nghệ, phải nói rất thật là tôi khó chơi được với các nhạc sĩ. Xét ở cái vỏ nhân dạng thì nhạc sĩ bao giờ cũng chỉn chu, không xù xì, thậm chí là nham nhở như cánh văn veo và phần nào ở dân hội họa. Các nhạc sĩ trong mắt tôi cũng là những bậc đạo mạo khác thường ở trí tuệ. Họ được học hành bài bản và sinh hoạt của họ cũng là thứ gì đó đặc biệt khó hòa đồng với cánh nghệ sĩ khác. Trời lại cho các nhạc sĩ giọng hát, ngón đàn và nghề cho họ những ánh hào quang mà chỉ tính riêng những ca sĩ trẻ trung nổi tiếng vây xung quanh đã đủ tạo nên khác biệt cho họ. 

Nhưng với Trọng Đài hoàn toàn khác. Không hề có bất cứ rào cản nào dù chỉ lần gặp đầu tiên. Ở Trọng Đài, ngay từ ngoại hình đã gợi cho người đối diện những thiện cảm. Thấp, đậm, người tròn, mặt tròn, mắt tròn, mái tóc húi cua tròn tròn, đến cái tròng kính cận cũng tròn nốt. Đặc biệt là tiếng cười giòn tan và âm thanh tròn vành vạnh đến lạ vây bủa lấy cặp mắt lồi ra sáng lấp lánh tạo nên một khuôn mặt rất trẻ và trong sáng. Trọng Đài lại hơn người ở bộ râu quai nón lởm chởm, cái đen cái trắng lô nhô vừa nghịch, vừa ngạo. Tóm lại với cánh nhà văn, không như những nhạc sĩ khác khó chơi, thì Trọng Đài là một ngoại biệt. Anh chơi thân với khá nhiều nhà văn trong đủ mọi tâm thế từ suồng sã đến bác học khả kính.

Tất nhiên cánh nghệ sĩ tìm đến nhau chẳng vì lý do gì thì cũng bắt buộc phải có một lý lịch nằm lòng về sáng tác cùng tương đồng về sở thích. Khi tôi gặp Trọng Đài ở Liên hoan sân khấu nhỏ tại Ninh Bình năm 1996, anh đã rất nổi tiếng với những bài hát “Hà Nội đêm trở gió” và “Chị tôi”. Mỗi nhạc sĩ có một cách sáng tạo ra tác phẩm đỉnh cao của mình. Trọng Đài là sáng tác dựa vào nền một tác phẩm khác. Với hai bài hát trên, bài đầu, sáng tác cho vở kịch nói cùng tên, bài sau của phim truyền hình dài tập “Người Hà Nội”. Hai bài hát này có mặt ở mọi thị trường âm nhạc. Trình nhạc của tôi mít đặc nên nghe người nói nhạc Trọng Đài là nhạc bác học, tôi u ơ chẳng hiểu gì, chỉ biết với hai bài hát trên được sử dụng ở nơi bình dân nhất là quán karaoke và các đĩa nhạc gia đình. Có một lần đi hát hò linh tinh sau khi nhậu sương sương, Trọng Đài hát sai nhạc chính bài của mình khiến mấy "ca sĩ quán" phải thốt lên là bốc phét, mạo nhận người nổi tiếng, khi được giới thiệu đấy là chủ nhân của bài hát  đó. 

Nhạc sĩ Trọng Đài và vợ
Nhạc sĩ Trọng Đài và vợ (Ảnh sưu tầm)

Trọng Đài ham rượu. Đó là đặc điểm dễ kéo những người bạn văn nghệ lại với nhau. Tôi sở dĩ thân quen với Trọng Đài là nhờ ở những cuộc rượu vô tiền khoáng hậu. Cũng bởi điều kiện làm việc nên việc rượu chè hư hỏng kia có chiều thuận lợi. Ấy là vì Trọng Đài hay làm nhạc phim trong khi tôi lại công tác ở hãng phim. Nổi tiếng nhưng anh rất cần mẫn cho công việc làm nhạc có phần bó buộc này. Nhạc phim, ngoài ca khúc chính cho phim hát ở đầu và cuối phim, còn là toàn bộ nhạc nền. Với phim truyền hình dài tập đó là một công việc đằng đẵng. Nhưng chính tài năng của Trọng Đài lại thể hiện ở công việc tưởng như bị bó buộc sáng tạo này. Những ca khúc nền cho các phim như “Đường đời”, “Đất và người’, “Mùa lá rụng”... cực kỳ thăng hoa, gây những ấn tượng mạnh mẽ, góp phần vào thành công cho phim. Có lẽ phải nói thêm một chút về chỗ này. Vì làm nhạc cho phim nên những ca khúc của Trọng Đài luôn bám sát hơi thở cuộc sống và những truân chuyên của kiếp người. Cảm giác một Trọng Đài luôn vặn trở những nỗi niềm nhân thế để giãi bày bằng hết những xúc cảm nhẽ đời tạo ra những ca khúc sang trọng nhưng lắng sâu và bội phần dân dã.

Tôi rất không thích sự chân truyền dòng dõi gia tộc trong văn nghệ. Một thương hiệu phở gia truyền rất có lý nhưng sự nối dõi văn nghệ nó cứ sao sao ý. Nhưng không hề mâu thuẫn, tôi lại đặc biệt kính trọng những truyền nhân kiểu này nếu đó thật sự là những tài năng. Trọng Đài không ngoại lệ. Anh là con của nhạc sĩ đã quá cố Nguyễn Trọng Nho. Sáng tác nhạc thường là phải qua đào tạo bài bản. Trọng Đài theo học ở Nhạc viện Tchaikovsky (Cộng hòa Liên bang Nga), khoa Sáng tác lý luận chỉ huy trong 7 năm từ 1980 đến 1987. Với vốn kiến thức âm nhạc không phải một nhạc sĩ nào cũng có, ngoài sáng tác, Trọng Đài luôn ở những vị trí quan trọng trong giới âm nhạc như các hội đồng chuyên môn của Hội nhạc sĩ, Giám đốc Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long và là Trưởng ban âm nhạc Đài Tiếng nói Việt Nam. Một nhạc sĩ tên tuổi sinh 1958, người gốc phố Bát Đàn, từng có nhiều giải thưởng âm nhạc, nhưng Trọng Đài lại có một cuộc sống phóng túng, hào sảng như bất kỳ một trai phố cổ Hà Nội nào.

Công việc bận rộn, đam mê sáng tác, hầu như thời gian với Trọng Đài là một cái gì đó rất xa xỉ. Ấy vậy mà anh luôn có mặt cùng với bạn bè trong những sự kiện và tụ gặp cá nhân. Nói về bạn bè, tôi thấy hiếm người chơi chung thủy như Trọng Đài. Bạn của Trọng Đài cũng rất kỳ quái dị biệt. Trong làng văn nghệ không ai không biết họa sĩ Hoàng Hà Tùng. Anh này ăn mặc sặc sỡ, nhất là khi vào sân vận động cổ vũ đá bóng. Có hôm giữa trưa nắng, tôi thấy anh Tùng ngồi vẽ trên một chiếc cầu bất chấp thiên hạ đi qua nhòm ngó ái ngại. Hoàng Hà Tùng đi đâu tôi cũng thấy gắn với Trọng Đài từ mấy chục năm nay. Chịu được nhau đến mức ấy chả chung thủy là gì. Xung quanh Trọng Đài có khi là những người chả mấy liên quan đến văn nghệ. Một nhà nghiên cứu cổ học và sưu tầm đồ cổ, một doanh nhân hay một cảnh sát giao thông... Ai cũng vậy đều có một vị trí trang trọng trong đối xử của Trọng Đài. Anh sống phóng khoáng, lãng tử, nhiệt tình với mọi người, thích là chơi hết mình, tuy vẫn giữ những nguyên tắc riêng, không xô bồ. Điểm này thì tôi nể phục. Trọng Đài ở bất kỳ chỗ nào, trong hoàn cảnh nào vẫn luôn là một con người chuẩn chỉ. Điều mà tôi không bao giờ làm nổi dù cố học. 

Gia đình nhạc sĩ Trọng Đài
Gia đình nhạc sĩ Trọng Đài (Ảnh sưu tầm)

Với cánh nhà văn, Trọng Đài có nhiều kỷ niệm. Cũng bởi đam mê ô tô của anh. Trong hàng văn nghệ sĩ, có lẽ Trọng Đài là người chơi ô tô đầu tiên. Lâu lắm, tôi không còn nhớ rõ nhưng cái xe Lada anh sở hữu thì chẳng bao giờ quên dù tôi cũng đã đổi đến mấy đời xe. Con Lada thần thánh ấy được Trọng Đài xưng tụng là con chiến mã tốt và tiện nhất thế giới. Nó không bao giờ phải vào bãi gửi mà nằm ở bất cứ chỗ nào chủ nhân của nó muốn. Vỉa hè, góc phố, gốc cây dầm dãi, những vết xước hay nước sơn loang lổ... Đến mức các trung tâm đăng kiểm kiên quyết không cấp gia hạn lưu hành nếu xe không được sơn lại. Tôi không ít lần rong ruổi cùng nó và cũng vinh dự được chia sẻ những đắng đót trên đường. Lần thì hết xăng vào lúc nửa đêm, lết đến được cây xăng thì bảo vệ không dậy bán, phải giới thiệu rát cổ đây là tác giả “Chị tôi nhuộm bông hoa gạo” thì mới được chắt cho dăm lít từ cây xăng đã niêm phong đủ bò được về đến nhà. Một lần khác gặp phải tai nạn giữa đường, có bao nhiêu xe biển xanh, biển trắng mặc kệ phóng qua thì Trọng Đài trắc ẩn dừng con la già lại để cả đám muộn bữa nhậu, vần hai chú lính máu me bê bết đến bệnh viện. Nhà văn Bảo Ninh sau một lần được Trọng Đài nhiệt tình chở về tận nhà đã quá sợ hãi cả vì độ an toàn của xe và trình lái liều lĩnh của Trọng Đài nên mắc phải chứng sợ ô tô. Thấy ai có ý định mua xe đều gàn, thôi đừng ô tô, kinh lắm, cứ ta xi cho tiện. Điều này thì Bảo Ninh có phần đúng. Nói về tính liều thì trộm vía Trọng Đài là số một. Chỉ bằng riêng điều này, Trọng Đài đã phải mổ cấp cứu vì vỡ bàng quang trong một cú phi xe máy. Tất nhiên là sau rượu.

Không vì những điều ấy mà Trọng Đài kém phần đạo mạo và hấp dẫn với tôi và không ít bạn bè khác cùng người hâm mộ. Một Trọng Đài ham ô tô, thích rượu không lấn át một nghệ sĩ đích thực luôn mê đắm sáng tạo với những thành công rực rỡ. Và nữa, bây giờ Trọng Đài đổi xe và chuyển nhà xoành xoạch, thì đó vẫn là một con người của gia đình đúng nghĩa với vợ là một ca sĩ tài danh và hai cô con gái thiên thần./.

Ý kiến của bạn

Bạn còn 500/500 ký tự


TOP