Chuyện của Hùng Tây Nguyên
Văn Công Hùng
Nhà văn
Nghĩ vặt lúc đi bộ

Nghĩ vặt lúc đi bộ

Cứ nghĩ lan man thế, rồi đi bộ trở thành thú vui và nó là sự hưởng ứng lời kêu gọi của Thủ tướng: Mỗi thanh niên Việt nên đi bộ mỗi ngày 10.000 bước.

06:30, 07/10/2019

Phía trên nhà tôi ở có cái quảng trường. Phía bên kia là tượng Cụ Hồ cao lừng lững, có công an gác 24/24, cách con đường, ngày xưa từng rất tấp nập, giờ bị ngăn lại, không cho lưu thông là cái quảng trường lớn, sáng và chiều người tấp nập đi bộ. 

Rất nhiều người đề xuất là không nên cấm đường, bởi Cụ Hồ là người giản dị, gần dân. Sinh thời, Cụ thường xuống với dân, tắm suối, dép cao su, quần nâu, ngồi bệt ăn cơm nắm, đạp guồng, tát nước với dân, đánh bóng chuyền với cán bộ... Giờ lại bắt Cụ cao vời vợi thế, rồi lại công an gác, thế chẳng hóa ra đi ngược lại tâm nguyện của Cụ à, để dân hiểu sai Cụ à? Ngay đường trước lăng Cụ ngoài Hà Nội cũng có cấm lưu thông đâu? Nhưng là cứ nghĩ và đề xuất thế chứ chắc cũng phải thấy có vấn đề gì nghiêm trọng nên những người có trách nhiệm mới quyết định cho công an gác và chắn đường như vậy?

Nhưng mà cũng biết đâu đấy, cái vụ thường vụ tỉnh ủy Sóc Trăng quyết định mắc camera để... bảo vệ mục tiêu là các đồng chí thường vụ, sau mấy ngày bị phản ứng quá, thì cũng chính ban thường vụ tỉnh ủy Sóc Trăng đã họp khẩn để... thu hồi quyết định, không cần bảo vệ mục tiêu là các đồng chí thường vụ nữa, tiết kiệm cho nhân dân Sóc Trăng gần tỷ bạc. Tỷ bạc với người này có thể không là gì, phẩy cái là xong, với người khác/nhiều người khác, nó là cả một gia tài, có thể thay đổi số phận cả gia đình.

5 giờ sáng, tôi thường dậy đi bộ. Có hôm đã nhô đầu ra khỏi nhà, thấy mưa, thế là... mừng húm, lại chui vào chăn. Pleiku có cái hay là bất cứ mùa nào, dù hè hay đông, dù mưa hay khô thì đêm đều phải đắp chăn, nên cái sự dậy sớm nếu không quyết tâm nó rất dễ nhụt chí. Đang ấm thế kia mà, đang giấc ngon thế kia mà. Mà không giấc ngon thì nằm trong chăn lim dim nghe nhạc lại chẳng sướng hơn đày xác đi bộ ngày nào cũng như ngày nào đều tăm tắp đến nhàm chán, đến tẻ ngắt thế à? Vậy nên, vừa đi vừa nghĩ linh tinh nó là cái thú, là cách xóa sự nhàm chán, lặp lại đến như là não không thèm hoạt động nữa?

Cứ một vòng quảng trường là 1 cây số. Lầm lũi đi hai vòng như thế trong sương mù, không ai thấy ai, chỉ thấy những tấm thân di dộng, tiếng bước chân lạch phạch, loẹt quẹt và kinh nhất, tiếng nhổ nước bọt phẹt phẹt.

Được hai vòng thì sương tan dần (nếu đi từ 5h sáng), bắt đầu thấy mặt nhau, chào hỏi ầm ĩ. Tôi thì chỉ thích im lặng, nên thích biết bao cái sự lầm lũi đi trong sương mù.

Giống như trên... facebook, người xấu thường... khoe ảnh (hehe tôi cũng bị bệnh như thế), đi bộ, chân ai xấu thì hay mặc sooc ngắn, thậm chí rất ngắn, ai mập thì mặc áo chật, người mặt đẹp thì đeo khẩu trang và ngược lại. Té ra ngay cách đi cũng phải được dạy từ nhỏ. Rất nhiều người đi cứ loẹt quẹt loẹt quẹt, đế giày mòn nghiêng đi một góc. 

Từ nhỏ mẹ đã dạy tôi, rồi tôi dạy lại các con, dù đi dép trong nhà cũng phải bước chân cao lên, không để dép quẹt xuống nền nhà, dép phải dính chân. Nhiều người có dáng đi cũng lạ, chân cứ muốn quăng ra khỏi người, tay thì quều quào như bơi trong vũ trụ không trọng lượng. Và chạy. Ai có năng khiếu chạy biết liền, chân rất nhẹ, hầu như chỉ có mũi chân chạm đất. Phần lớn là chạy bồm bộp bồm bộp, tức là dập cả bàn chân xuống đất, theo nhận xét của dân thể thao là... không biết chạy, là chạy kiểu vịt.

Loa phường cũng hoạt động từ 5h, đang nhiệt liệt tuyên truyền cho thành công của đại hội mặt trận các cấp, ca ngợi nông thôn mới thành công, GPD tăng trưởng, kinh tế xã hội ổn định, quốc phòng an ninh được giữ vững, các đồng chí lãnh đạo trung ương, tỉnh và huyện đi thăm cơ sở, chỉ đạo chuyển dịch cơ cấu kinh tế, triển khai cánh đồng mẫu lớn, căn dặn nhân dân thi đua sản xuất... thi thoảng xen kẽ quảng cáo phân bón lá, lúc lúc lại ngắt để phát nhạc. Ngày xưa còn ọ ẹ đọc nội quy quảng trường, hết điều cấm này tới điều cấm khác, sau bị phản ứng thì có ít đi. Cũng chẳng hiểu sao mà xung quanh cái quảng trường ấy lại lắm loa thế, nhưng vấn đề là đang định chú ý nghe cái này, nó lại ngoéo phát chuyển sang cái khác, chẳng ăn nhập gì?

Đi bộ buổi sáng ở Hà Nội

Vừa lầm lũi đi vừa nghĩ vừa ngắm (qua sương mù và cả khi mặt trời lên). Nể nhất là các cặp vợ chồng trẻ chở nhau đi bộ sớm. 5h sáng, giờ đẹp nhất để... ôm nhau, thế mà dậy, chở nhau đến quảng trường đi bộ. Tại sao biết họ là vợ chồng ư? Nhìn là biết ngay thôi. Anh em ruột chẳng đi như thế, đang bồ bịch chẳng đi như thế, bạn bè cũng chẳng đi như thế... loại trừ hết đi thì còn là vợ chồng thôi. Tôi toàn đi một mình nên thấy chúng trẻ thế mà vừa chịu khó đánh thức nhau dậy sớm để đi, lại còn vừa chịu khó đi với nhau, thấy rất là nể.

Lại có mấy ông vừa đi vừa nói oang oang, hết chuyện lò cụ Tổng, tuần trước ai vào, tuần này đến lượt ai, rồi tình hình bãi Tư Chính, rồi kêu dạo này bọn thanh niên manh động quá, hở tí là quại nhau, lụi nhau, như cái thằng gì mới lụi thằng gì đấy. Rồi vì đất mà bao gia đình thảm sát nhau, toàn ba, bốn mạng người. Vui nhất là có bác kể, 8 giờ tối là tôi ngủ, 2 giờ sáng là dậy, ngồi chờ đến... 4 giờ dậy đi bộ với các ông. Ông này kể, ông nghiện... đi bộ, ngủ cũng thon thót nhớ tới đi bộ. Mùa mưa thì mặc áo mưa và đi giày cao su, mùng 1 Tết cũng đi, đi như một nỗi nghiện, đi như một sự thống khoái.

Lại có hẳn một hội... tiểu đường đi với nhau. Biết ngay là hội tiểu đường vì thấy chỉ toàn bàn về nó. Là uống thuốc gì, ăn cây gì con gì, ăn dặm lúc 9 giờ sáng và 3 giờ chiều như thế nào, thậm chí uống gì để sinh hoạt như là... không bị tiểu đường. Đi sau các ông này thì sẽ loạn lên vì có hàng trăm cách chữa bệnh khác nhau và cách nào cũng bảo đảm một trăm phần trăm, "tôi đang uống/đã uống và khỏi" nhưng hôm sau cũng chính ông này lại nói về một bài thuốc khác, cũng rất tốt, rất ổn, tôi đang uống và... khỏi rồi.

Có hai cô bé rất trẻ (chắc thế vì thấy dáng rất chuẩn nhưng mặc đồng phục, đội nón và bịt khăn kín hết mặt), sáng nào cũng 5 giờ đã đi quét quảng trường. Mặt đường đá nhẵn bong, thế mà cái bọn "tiền nguyên thủy" nó vừa chạy vừa nhổ nước bọt như ngan ỉa, kinh quá đi mất.

Thì cứ nghĩ lan man thế, đi bộ trở thành thú vui và nó là sự hưởng ứng lời kêu gọi của Thủ tướng là mỗi thanh niên Việt nên đi bộ mỗi ngày 10.000 bước. Chẳng còn thanh niên, nhưng tôi cũng cố... bằng thanh niên và tự nhiên thấy mình... khỏe thật.

Ý kiến của bạn

Bạn còn 500/500 ký tự


TOP